Không gian quán bar chật hẹp chìm trong làn khói thuốc loãng. Vài người lẻ bóng ngồi lặng lẽ bên ly rượu vơi dần, trong căn phòng chỉ vang tiếng leng keng của thìa khuấy đá. Gió đêm lùa qua khe cửa sổ mờ mốc khiến bóng đèn vàng chao nghiêng – khoảnh khắc ấy, "khúc ngẫu hứng ở quán bar" bỗng cất lên từ góc tối. Một giọng đàn ông khàn đục, không hô hào không dạo nhạc, tựa hồ lời thầm thì với chính nỗi cô đơn. Bản ballad cũ kỹ vụt sống dậy khi tay bassist gõ nhịp vào thành ghế gỗ, người đàn bà áo đen bất ngờ cất cao âm vực như xé tan màn đêm tĩnh lặng. Những đôi mắt xa lạ dần hướng về cùng một điểm. Tiếng vỗ tay lẹt đẹt rồi bùng lên thành nhịp trống da diết, chiếc micro rè rỉ truyền tay từ người này sang người khác. Họ hát bằng chất giọng chưa từng luyện tập – khàn đục, non nớt, có khi lạc nhịp – nhưng giai điệu mộc mạc ấy ôm trọn những tâm hồn xa lạ vào vòng tay đồng điệu. Đêm nay không còn người say rượu hay kẻ thất tình, chỉ còn những thân phận tình cờ hóa tri âm qua bản giao hưởng không soạn trước. Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua tấm rèm sờn, "khúc ngẫu hứng ở quán bar" lắng lại trong khoảnh khắc tất cả ngước nhìn nhau. Những cái xiết tay, nụ cười không tiếng, vệt nước mắt chưa kịp ráo nơi khóe mắt bạn nhạc mới quen. Màn hát ngẫu vui độc nhất vô nhị ấy không có tên, không qua biên tập, nhưng chính thứ âm nhạc bụi bặm nhất lại khiến trái tim người ta thổn thức lâu nhất.