Bối cảnh được đặt Kyoto vào những năm tháng ngã quỵ cuối thời Edo, một thành phố ngột ngạt giữa sương khói của khói thuốc súng và sự suy vong của chế độ Mạc Phủ. Khúc Tráng Ca Shinsengumi không đơn thuần là câu chuyện về đội samurai hùng mạnh, mà là bản bi tráng được khắc họa dưới ngọn lửa chiến tranh và triều đại sụp đổ. Chúng ta đi theo chân của Hijikata Toshizo, một cựu đấu sĩ đường phố lạnh lùng và tàn nhẫn, người đã đốt cháy quá khứ sinh học để bước lên đường, biến nỗi đau thành sức mạnh. Chính anh, cùng với thủ lĩnh Kondo Isami đầy khí phách và kiếm sĩ Okita Soji tài năng nhưng tinh thần mong manh, đã trở thành cột trụ của Shinsengumi – "Những người wolves of Mibu" – cái gươm được chế độ cử ra để dẹp giặc "tả phái", nhưng thực chất lại là lực lượng chiến đấu chống lại sự hỗn loạn tất yếu của thời cuộc. Trái tim câu chuyện là tình huynh đệ được xây dựng giữa ba con người khác biệt nhưng được định đoạt gắn kết. Ta thấy được sự phụ thuộc lẫn nhau và niềm tự hào khi Kondo được Hijikata tuyệt đối trung thành, khi Okita luôn mỉm cười tinh nghịch bên cạnh. Nhưng Khúc Tráng Ca Shinsengumi cũng không ngần ngại phơi bày những vết nứt ấy. Khi lòng trung thành không còn là điều hiển nhiên, khi sự phản bội (dù đến từ đối thủ, từ hoàn cảnh hay chính từ những quyết định tưởng chừng đúng đắn như cái chết của Kondo) bắt đầu ăn mòn niềm tin, gắn kết bấy chặt ấy tan vỡ từng mảnh. Họ phải đối mặt với những lựa chọn không thể dung hòa giữa nghĩa vụ với Mạc Phủ, với chủ quyền của Shinsengumi, và với trái tim mình. Chiến tranh, với hỏa lực hiện đại, lòng căm thù và sự tàn khốc của con người lúc nào trỗi dậy, chính là lò luyện thử thách cuối cùng. Nó không chỉ thử sức kiếm thuật của họ, mà còn thử thách chính linh hồn. Hijikata phải đeo mặt nạ tàn nhẫn hơn bao giờ hết, phải đối mặt với thực tại rằng những gì họ đang bảo vệ đã suy tàn. Okita, dù ung dung ngắm hoa anh đào, cũng phải gồng gánh căn bệnh tàn nhãn và đau đớn khi thanh kiếm ngả nghiêng quá sớm. Và Hijikata – trái tim bằng thép – cuối cùng cũng phải đối diện với sự cô đơn khi vết thương chiến tranh không phải ở thể xác mà trong tâm hồn, khi "khúc tráng ca" của Shinsengumi buộc phải dừng lại trong tiếng loang máu và lời tuyệt vọng. Khúc Tráng Ca Shinsengumi là tiếng thở dài về một thời đại đã qua, về những con người anh hùng nhưng bất lực, được khắc họa bằng nỗi đau, tình huynh đệ vỡ tan và sự hy sinh tất yếu trên con đường không lối thoát của thời cuộc hỗn loạn. Nó là bản anh hùng ca bi thương của những gánh nặng trĩu nặng vai kimono, của những thanh kiếm rỉ sét và của một tình yêu dành cho Kyoto đau khổ.