Ký Ức Truy Hành không đơn giản là hành trình đi tìm sự thật. Nó là cơn lốc cuốn giáo sư Trí – một nhà nghiên cứu lịch sử khô khan – vào vực thẳm của chính những gì anh luôn chối bỏ. Cái chết của mẹ anh, tưởng chừng như tai nạn té cầu thang bình thường, lại để lại dấu vết của một bàn tay lạnh lùng dọn dẹp hiện trường. Chiếc khăn lụa đẫm mùi thuốc lá rẻ tiền – thứ mẹ anh ghét cay ghét đắng – đã dẫn anh đến gã làm vườn thất thường tên Sơn. Sơn không chỉ là kẻ chăm sóc khu vườn hoang phế sau biệt thự. Gã ta là cầu nối giữa hiện tại và một mê cung ký ức đổ vỡ. Mỗi buổi chiều, khi bụi hoàng hôn phủ lên dãy hành lang dài hun hút, hai người đàn ông lại đào bới lớp đất dưới gốc cây ngô đồng già. Không phải để tìm xác chết, mà là những mảnh ghép ký ức bị chôn vùi: bức thư tình nhuốm máu của người cha đã mất, chiếc vòng ngọc vỡ đôi với số seri khắc trên nắp hầm rượu, và nhất là chuỗi ngày cuối cùng mẹ anh sống trong nỗi sợ hãi vô hình. Khối Ký Ức Truy Hành ấy cứ lớn dần, biến dạng theo từng mảnh ghép. Căn phòng áp mái nơi mẹ anh từng giam mình những ngày cuối bỗng phát ra tiếng bước chân lúc nửa đêm – y hệt nhịp điệu anh nghe thấy đêm bà qua đời. Cuốn nhật ký nằm trong hộp sắt rỉ sét tiết lộ căn bệnh tâm thần phân liệt của cha anh, nhưng nét chữ run rẩy cuối trang lại viết: _"Nó đang nuốt dần những đứa con của ta"_. Sơn – kẻ tưởng như vô can – dần hé lộ bộ mặt khác. Vết sẹo chằng chịt sau lưng gã trùng khớp với lời kể về đứa trẻ mất tích năm nào trong vụ hỏa hoạn ở nhà kho. Và khi Trí nhận ra hương hoa mộc lan – loài hoa duy nhất mẹ anh trồng – phảng phất quanh người Sơn mỗi lần gã xuất hiện, trận chiến với bóng tối nội tâm mới thực sự bắt đầu. Ký Ức Truy Hành không còn là bí mật của người chết, nó là tấm gương soi rõ những vết nứt trong chính tâm hồn Trí. Anh buộc phải lựa chọn: chôn vùi sự thật như cha mẹ anh đã làm, hay đối mặt với quỷ dữ mà máu họ đang chảy trong huyết quản mình?