Nâng niu từng góc nhìn, "Life in Smokey Blue" thấm đẫm sắc tố xám khói và dải xanh dương vĩnh cửu, nơi Sakutaro thấy cuộc đời mình như bồng bềnh trong sương mù. Anh, một nhân viên bán hàng đang vật lộn với con số âm và áp lực vô hình, bước vào quán quen thuộc với bước chân nặng trĩu. Mỗi bước chân dồn dập trên vỉa hè thành phố không ngừng là một nhịp đập đập báo hiệu sự mệt mỏi, sự chới với giữa dòng xoáy cuốn đi hy vọng nhỏ nhoi. Và rồi, Kuji xuất hiện. Không như Sakutaro đang chìm đắm trong khói bụi cuộc đời, Kuji vẫn giữ nguyên vẻ sắc sảo, lạnh lùng như một góc phố luôn được ánh sáng mặt trời chiếu xuyên. Dáng người thon gọn trong bộ vest vừa vặn, đôi mắt như dao lam cắt xuyên màn sương mù lòng Sakutaro, trực diện, đầy phán xét. Sự xuất hiện đột ngột ấy như một cú sốc điện yếu ớt, khơi dậy ngọn lửa tưởng đã chìm lặng dưới lớp tro tàn của tám năm xa cách. Tám năm! Đó là khoảng cách thời gian đủ để biến một đêm khoáng đạt thành một ký ức mơ hồ, đủ để xoá nhạt ranh giới giữa hiện thực và hoài niệm. Nhưng với Kuji, với ánh mắt đó, mọi rào cản tan biến. Giữa tiếng nhạc du dương, mùi cà phê phảng phất và khói thuốc tan nhợt trong không khí như tấm voan của "Life in Smokey Blue", ký ức về đêm duy nhất ấy ập về ồn ào. Đó là đêm mang màu khói thuốc và ánh đèn xanh sẫi như thương hằn. Chạm tay xô đẩy nhau trong sự cạnh tranh quyết liệt, rồi lại gần nhau hơn trong những cái ôm áp lực đầy đam mê, xoắn quấn trong mồ hôi và vị nước mắt mặn chát. Từng lời nói chưa thành, từng cảm xúc dồn nén, từng nụ hôn đam mãnh liệt rồi nhanh chóng lụi tàn – tất cả như chìm trong làn khói xanh thăm thẳm, chỉ còn lại hương vị tanh của sự tiếc nuối. Một ngọn lửa đã từng thiêu đốt cả thế giới hai con người ấy giờ đây chỉ còn là một than hồng âm ỉ, đang bừng bùng trở lại dưới ánh mắt lạnh như băng đầy quyến rũ của Kuji. Sakutaro cảm nhận được sự run rẩy lan từ ngón tay đến tim mình. Ánh mắt Kuji không chỉ phán xét, nó còn mời gọi, nó còn kết tội. Kết tội sự im lặng của anh trong tám năm qua, kết tội sự yếu đuối khiến anh để ngọn lửa tắt lịm. Mỗi khoảnh khắc taunts bên tách cà phê lạnh, mỗi tiếng thở dài thoảng qua khói thuốc, mỗi cái nhìn thoáng qua đầy ám ảnh như một nhát dao trích xuất những ký ức đã bị vùi chôn. Cuộc sống quanh anh tiếp tục diễn ra – những cuộc gọi điện thoại kể thất bại, những báo cáo khô khan – nhưng trong khoảnh khắc ấy, trong cuộc tái ngố đầy sóng gió với Kuji, cả thế giới của Sakutaro chỉ còn xoay quanh mùi hương khói thuốc, sắc xanh buồn của "Life in Smokey Blue", và ngọn lửa tình yêu đã âm ỉ bùng cháy trở lại, mạnh mẽ hơn cả khói, dữ dội hơn cả nỗi đau, sưởi ấm và thiêu rụi cùng một lúc. Giữa khói và màu xanh ấy, anh biết mình không thể chạy trốn nữa, dù sao thì ngọn lửa cũng đã được thắp trở lại, dù nó có thiêu rụi anh.