Cuộc sống của Jin, cô tân sinh viên năm nhất, vốn dĩ êm đềm như một bức tranh màu nước nhạt nhòa, đầy những buổi sáng cà phê sữa đá bên cửa sổ ký túc xá và những buổi chiều lang thang thư viện với cuốn sổ tay vẽ vời. Mọi thứ trọn vẹn đến mức cô hay tự hỏi sao đời mình lại suôn sẻ thế. Rồi đột ngột, bóng dáng đàn chị Dao xuất hiện – hoa khôi năm ngoái của trường, với mái tóc dài óng ả và nụ cười làm tan chảy cả hành lang. Nhưng lạ thay, Dao nhìn Jin bằng ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao, đầy địch ý chẳng vì lý do gì rõ ràng. Mỗi lần chạm mặt, không khí xung quanh như đông đặc lại, tim Jin đập thình thịch, tay chân lạnh ngắt, mọi tiếng cười nói của đám bạn xung quanh bỗng im bặt. Điều phiền muộn nhất kéo đến khi Jin bất ngờ lọt vào danh sách hoa khôi mới của trường, chỉ vì vài bức ảnh selfie đăng lên group lớp và cơn sốt like bất tận từ các anh chị khóa trên. Cô chẳng mong gì danh hiệu ấy, chỉ muốn lặng lẽ học hành thôi. Thế mà ban giám hiệu lại chơi chiêu: phân công chính đàn chị Dao làm cố vấn hướng dẫn cho tân hoa khôi. Dao, với vị trí trưởng ban sinh viên, giờ phải kèm cặp Jin từ A đến Z – từ lịch học, sự kiện trường đến cả những buổi họp mặt xã giao. Jin cố né, nhưng số phận cứ đẩy hai người va chạm liên tục: cùng bàn tổ chức lễ hội, cùng chen chúc trong giờ ăn trưa căng tin, thậm chí cùng kẹt xe buýt về ký túc. Từ những va chạm ban đầu đầy căng thẳng ấy, Like A Palette dần vẽ nên bức tranh rối ren giữa hai cô gái. Dao với vẻ ngoài hoàn hảo nhưng nội tâm đầy bí mật, Jin với sự ngây thơ xen lẫn tò mò – họ bị cuốn vào vòng xoáy không lối thoát, nơi ánh nhìn sắc bén dần nhường chỗ cho những khoảnh khắc rung động khó gọi tên. Số phận đã buộc chặt, giờ chỉ còn cách cùng nhau tô màu cho những khoảng trống ấy.