Ánh đèn chùm trong phòng tiệc lấp lánh như những con mắt thủy tinh, chiếu rọi lên sáu gương mặt đàn ông vừa tỉnh giấc trên những chiếc ghế bành cổ xưa. Mùi nến thơm ngát và rượu vang hảo hạng vẫn còn vương vấn, nhưng không khí đã thay đổi hoàn toàn – thay vì tiếng nhạc du dương và tiếng cười đùa, giờ đây là sự im lặng nặng nề, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng tích tắc của một chiếc đồng hồ lớn trên lò sưởi. Họ nhớ lại: một người phụ nữ tóc đen dài, đôi mắt xám khói đầy mê hoặc, đã tiến lại gần từng người trong quán bar tối hôm trước. Nụ cười của cô ta như một lời mời gọi, một lời hứa hẹn về một đêm không quên. “Chỉ là một bữa tiệc nhỏ, với những người bạn mới,” cô ta thì thầm, giọng nói mượt mà như nhung. Lure – mồi nhử – đã được giăng ra, và họ, vì những lý do khác nhau – cô đơn, tò mò, dục vọng – đã cắn câu. Nhưng đây không phải là một bữa tiệc. Đây là một nghi lễ. Khi những chiếc khăn trải bàn lụa được vén lên, họ thấy mình không còn ở một biệt thự sang trọng, mà là trong một căn phòng tối tăm, tường đá ẩm ướt, đầy những bức tranh cổ kỳ quái vẽ hình người với đôi mắt trống rỗng. Một người đàn ông tóc hoa râm, mặc đồ vest đen bóng, bước ra từ bóng tối, giọng nói đều đều như đọc kinh: “Chào mừng các quý ông. Các người đã được chọn. Đây là Đêm Tìm Kiếm.” Họ được biết, gia đình này đã tồn tại hàng thế kỷ, với truyền thống hàng năm rùng rợn: vào đêm trăng tròn tháng Mười, họ sẽ tổ chức một bữa tiệc, mời những người đàn ông “hoàn hảo” – đẹp trai, tài năng, độc thân – đến. Mục đích? Để tìm ra một “người cầu hôn” cho người thừa kế của gia tộc, một người phụ nữ trẻ với vẻ đẹp ma mị, bị nguyền rủa phải sống cô độc. “Cô ấy cần một người bạn đời xứng đáng,” người đàn ông tóc hoa râm nói, ánh mắt lóe lên tia sáng lạ lùng. “Một người có thể chịu đựng được sự thật về chúng tôi, và trở thành một phần của gia đình.” Nhưng sự thật còn kinh hoàng hơn thế. Sáu người đàn ông nhanh chóng nhận ra họ không phải là khách mời, mà là những vật thí nghiệm. Họ bị đẩy vào một trò chơi sinh tồn, nơi mỗi hành lang, mỗi căn phòng đều ẩn chứa những cạm bẫy và thử thách tinh thần. Họ phải đối mặt với nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của mình, với những ảo ảnh về quá khứ đen tối, và với chính sự cám dỗ của dục vọng mà họ đã bị lure từ đầu. Người phụ nữ bí ẩn – chính là người thừa kế – đôi khi xuất hiện, như một bóng ma xuyên qua những hành lang. Cô ta không nói nhiều, chỉ nhìn họ bằng ánh mắt vừa thương hại vừa thèm khát, như một con nhện đang quan sát những con ruồi mắc bẫy. Cô ta là trung tâm của mọi sự quyến rũ, là lý do cho mọi sự hy sinh, và cũng là nạn nhân cuối cùng của chính lời nguyền gia đình. Khi đêm dần trôi, từng người một lần lượt bị loại bỏ, không phải bằng bạo lực trực tiếp, mà bằng sự sụp đổ tinh thần, bởi những bí mật được khơi gợi, bởi sự nhận ra rằng họ đã bị dụ dỗ bởi một thứ lớn hơn cả ham muốn xác thịt – đó là khát khao được thuộc về, được yêu thương, dù đó là tình yêu của một gia đình quỷ dữ. Chỉ còn một người duy nhất đứng vững đến cuối cùng. Anh ta nhìn thấy chiếc lồng đèn bằng đồng cổ, nơi người thừa kế bị giam giữ, và hiểu rằng: anh ta không được chọn để trở thành chồng, mà là để trở thành vật tế mới, một phần của chu kỳ vĩnh cửu. Lure ban đầu không phải là người phụ nữ, mà chính là ý tưởng về một tình yêu hoàn hảo, một giấc mơ mà gia đình này đã bán cho những gã đàn ông khốn khổ suốt bao nhiêu năm. Khi ánh bình minh ló dạng, căn phòng trống rỗng, chỉ còn lại chiếc đồng hồ vẫn tích tắc, và một bức thư nhỏ trên bàn, viết bằng mực đỏ: “Cuộc tìm kiếm kết thúc. Người mới đã đến.”