Những năm tháng tuổi thơ của Jessica trôi qua trong căn phòng nhỏ luôn vương mùi thuốc an thần và tiếng thì thào khe khẽ vào lúc nửa đêm. Mẹ cô – người phụ nữ có đôi mắt trũng sâu như hai miệng hố - thường khóc nức nở trước khung cửa sổ lạnh lẽo, ngón tay gầy guộc chỉ về phía góc tối nhất căn nhà. "Nó đang nhìn chúng ta đấy", tiếng thều thào đứt quãng như dao cào vào tường mỗi khi Jessica dám hỏi mẹ đang nói chuyện với ai. Căn biệt thự gỗ cũ kỹ dòng họ Hartford thừa hưởng từ thế kỷ trước chứa đầy bí ẩn ám ảnh, như thể bóng tối trong những bức chân dung tổ tiên lúc nào cũng cựa quậy khi đèn khẽ chập chờn. Quãng thời gian bà mất đi không làm Jessica được yên ổn. Mười năm sau ngày táng mẹ dưới gốc cây dương xiêu vẹo, những dấu hiệu kỳ dị bắt đầu hằn lên cuộc đời cô. Ban đầu chỉ là tiếng bước chân lõm bõm sau lưng khi cô một mình đi qua hành lang bệnh viện - nơi Jessica làm điều dưỡng ca đêm. Rồi ngón tay lạnh như băng giá luồn vào gáy khi cô cúi xuống giúp bệnh nhân hấp hối uống nước. Nhưng thứ khiến Jessica bật khóc trong phòng tắm lúc 3 giờ sáng là khoảnh khắc cô nhìn thấy hình dáng đen kịt lơ lửng phía trên cổ bệnh nhân số 7, đúng vị trí khối u não mà phim chụp không thể phát hiện. "Gia tộc này bị chúng rút tủy từ ba đời rồi" - câu thì thảm của người cô họ tại đám tang mẹ vụt hiện về khi Jessica lục tìm cuốn gia phả mốc meo trên gác mái. Những dòng mực nâu ghi chép sự ra đi dị thường: cụ cố Harley chết khô trong phòng kín chưa đầy nửa đêm, bà nội Letitia nhảy từ gác chuông nhà thờ với nụ cười rạng rỡ. Tất cả đều có chung triệu chứng hoang tưởng trước khi tắt thở. Tờ giấy bạc màu cuối cùng khiến Jessica tái mét - mẩu thư tuyệt mệnh của chính mẹ cô viết bằng thứ chữ run rẩy: "Chúng không phải bệnh tật, Jessica ạ, mà là Lũ Hút Hồn. Mẹ đã trốn chúng đủ lâu để con lớn khôn..." Đêm ấy, vết bầm hình bàn tay nhỏ xíu bỗng hiện rõ trên vai Jessica khi cô soi gương. Từ chỗ tím ngắt, lằn da thịt dần thẫm lại như mực, lan rộng thành hình con rắn đang quấn quanh cổ. Tiếng cười rúc rắc của trẻ con vang lên từ phòng trống bên cạnh - căn phòng mẹ cô luôn khóa chặt khi còn sống. Jessica biết mình phải mở cánh cửa gỗ sồi nặng trịch ấy ra, dù tiếng máu đập thình thịch trong tai cảnh báo về thứ gì đã chờ đợi cô suốt ba mươi năm qua.