MỞ RỘNG: Ánh hoàng hôn đỏ rực như máu phủ xuống vùng biên giới hoang vu, nơi cái ác đang xé toạc luật lệ. Ông trùm chăn nuôi gia súc – kẻ nắm trong tay cả mạng lưới lính đánh thuê và những đồn điền bất chính – thèm khát mảnh đất của Reagan và Lola McLaughlin, người đẹp gốc Latinh kiên cường. Hắn tin rằng súng đạn và hăm dọa sẽ dễ dàng dập tắt đôi trai gái nhỏ bé ấy. Nhưng hắn đã lầm. Khi tên tay sai của hắn nổ súng hạ gục Consuela – người vợ mang thai đứa con chưa kịp chào đời của Reagan – mặt đất như nứt toác. Máu cô thấm đẫm lớp cát khô, để lại mùi tử khí ngột ngạt. Reagan, kẻ từng tin vào lẽ công bằng, giờ chỉ còn thấy ngọn lửa "Mắt đền mắt" thiêu rụi lý trí. Trên nấm mộ đơn sơ của Consuela, ông găm chặt chiếc huy hiệu thiếc cũ kỹ – biểu tượng một thời hành hiệp giữa rừng luật. Nó không còn là niềm tự hào, mà là lời thề khét cháy. Winchester Model 1873 nạp đạn chậm rãi, khẩu súng săn hai nòng kẽm cặp đạn chì, cùng cây Colt Peacemaker quen hơi – chúng trở thành bạn đường duy nhất của Reagan. Ông vuốt ve kỷ vật cuối cùng của Consuela: chiếc khăn tay thêu hoa cúc vàng nay đã ố máu khô. Trong cái lạnh cắt da của buổi bình minh, bóng lưng gầy guộc của Reagan áp sát con ngựa già, thẳng hướng về pháo đài bẩn thỉu của tên trùm. Hắn có cả trăm tay súng trang bị tận răng. Reagan chỉ một thân một ngựa. Nhưng mỗi bước chân ngựa chậm rãi ấy gào thét điều mà lũ người tham lam không bao giờ hiểu nổi: "Mắt đền mắt" không phải là sự điên rồ – đó là thứ luật pháp không tên của sa mạc, nơi kẻ trả giá phải đong đếm bằng máu. Lưỡi lê ánh lên từ những nòng súng phía trước chẳng khiến ông chùn bước. Reagan biết rõ, có những món nợ chỉ tẩy sạch được bằng viên đạn cuối cùng nổ giữa trái tim kẻ thù.