Mắt Nhắm Mắt Mở
Tên khác: Close The Eye To See
Xem phim Mắt Nhắm Mắt Mở có phụ đề tiếng việt trên www.xemphim1.top.
Bạn cũng có thể tải xuống miễn phí, đừng quên xem phát
trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau 720P 360P 240P 480P (nếu có) tùy theo đường truyền
của bạn để tiết kiệm dung lượng internet.
Status: completed
Năm phát hành: 2025
Thời lượng: 33 Phút
Quốc gia:
Anh, Việt Nam
Định dạng: Phim lẻ
Số tập: 1
Đạo diễn:
Irving Ly
Diễn viên:
Hồ Bảo Kha, Đào Duy Bảo Định, Nguyễn Thùy Linh, Hồng Ánh, Huỳnh Kiến An
Chất lượng:
HD Vietsub
Thông tin phim Mắt Nhắm Mắt Mở
Căn hộ thuê nhỏ nằm tít tầng thượng một căn nhà ống cũ nát ở khu Bình Thạnh, Sài Gòn, chật hẹp đến mức mở tủ lạnh là chạm ngay vào cạnh bàn làm việc. Nam học văn khoa năm cuối, Minh học kiến trúc cùng khóa, hai đứa sống cùng nhau được tròn hai năm, là người yêu của nhau từ hồi còn là tân sinh viên.
Mỗi tối, khi bản tin 10 giờ kết thúc, xung quanh xóm trọ chỉ còn tiếng xe máy thỉnh thoảng chạy qua ngõ hẹp, Nam và Minh lại nằm quấn trong chiếc chăn cotton mỏng, trán chạm trán, chơi cái trò đùa Minh đặt tên từ hồi mới yêu: "Mắt Nhắm Mắt Mở". Minh thì thầm vào tai Nam, hơi thở ấm áp: "Mắt nhắm", cả hai cùng nhắm chặt mắt đếm đến năm. "Mắt mở", cả hai chớp mắt mở to cùng lúc, cười nghiêng ngả nếu ai lén mở sớm hơn một giây. Đó là cách hai đứa chào nhau trước khi ngủ, thân mật hơn bất kỳ nụ hôn nào, vì lúc đó cả hai đều hoàn toàn hiện diện, cùng nhắm cùng mở trong không gian chật hẹp mùi dầu gội jasmine của Minh và cà phê đậm đặc Nam uống suốt đêm viết tiểu luận.
Mọi thứ đổ vỡ vào một sáng thứ Ba. Nam đi học về, căn hộ yên tĩnh đến rợn người. Giường bên Minh vẫn còn lõm hõm, chiếc áo hoodie xám Minh mặc suốt ngày vứt ngổn ngang trên ghế bàn làm việc, cốc cà phê đá nửa vời trên bàn ăn vẫn còn đọng mấy giọt nước ngưng tụ trên thành thủy tinh. Điện thoại Minh để trên sạc, pin chỉ còn 12%, không tin nhắn, không cuộc gọi nhỡ nào ngoài ba cuộc của Nam. Cửa chính khóa từ trong, chớp cửa lan can vẫn gài kỹ như mọi khi. Minh biến mất không một dấu vết. Không lời nhắn, không tin nhắn, gia đình ở Cần Thơ cũng bảo đã cả tháng không nghe tin anh. Nam đợi 24 giờ, rồi 48 giờ, rồi cả tuần. Lên studio kiến trúc, bàn làm việc của Minh đã dọn sạch sẽ, mô hình tòa nhà thu nhỏ anh đang làm – chính là bản vẽ căn hộ hai đứa ở – cũng biệt tăm. Bạn cùng lớp lắc đầu, nói Minh ngừng đi học từ hai ngày trước khi biến mất.
Nam suy sụp nhanh chóng. Anh ngừng đi học, ngừng tắm rửa, căn hộ bừa bộn như ổ chuột: bát đĩa chất đống trong bồn rửa, nấm mốc mọc xanh trên nồi cơm thừa để quên mấy ngày, chiếc quạt đứng rỉ sét rè lên từng hồi mỗi khi bật số 3, to đến mức Nam đeo nút tai vẫn không ngủ được. Đó là lúc Ngọc sang. Ngọc là hàng xóm ở cạnh, sinh viên năm ba hóa học, lúc nào cũng mặc chiếc áo lab quá khổ, người thoang thoảng mùi lưu huỳnh lẫn sả tươi, hay sang gõ cửa mỗi tối Chủ nhật để lôi hai đứa đi ăn chợ đêm. Cô có chìa khóa dự phòng Nam đưa hồi hai đứa bị khóa ngoài cửa lúc nửa đêm. Ngọc không ép Nam nói chuyện, chỉ ngồi bệt dưới đất cạnh chiếc ghế sofa nơi anh ngày nào cũng ngồi nhìn chằm chằm vào vết nứt trên tường, giặt đống quần áo bốc mùi, vứt hết đồ thiu, mở toang cửa sổ cho gió sông Sài Gòn lùa vào. Cô cũng quen Minh như anh trai, ba đứa hay ngồi học cùng quán cà phê 24/7 dưới đường, Minh hay vẽ tranh biếm họa mấy thí nghiệm hóa học của Ngọc, Nam viết thơ tặng cô mỗi khi cô mang sang quả bưởi da xanh ngọt lịm.
Đêm nào Ngọc cũng sang, đun nồi cháo trắng loãng, pha ấm trà gừng, ở lại ngủ trên chiếc nệm hơi Minh mua cho em gái sang chơi. Cô để đèn hành lang sáng suốt đêm, nắm chặt tay Nam khi anh run rẩy tỉnh dậy sau cơn ác mộng, không hỏi, chỉ im lặng vỗ về.
Nam kể về cơn ác mộng cho Ngọc một tối, khi cô đang ép anh ăn hết bát cháo nguội ngắt. Cơn nào cũng bắt đầu y hệt: Anh nằm trên giường, tiếng quạt rè rè, mùi dầu gội jasmine của Minh nồng nàn như anh vẫn còn đứng cạnh. Anh nhắm mắt (mắt nhắm) và khi chớp mắt mở ra (mắt mở), căn hộ đã biến đổi. Tường bong tróc nặng hơn, cửa lan can mở toang, mưa rào đổ ào vào ướt đẫm cả giường. Minh đứng ở góc bàn làm việc, quay lưng lại, mặc chiếc áo hoodie xám cũ, nhưng khi Nam gọi tên, anh không hề quay đầu. Có lúc Minh ướt sũng, nước chảy thành vũng dưới chân, có lúc anh cầm cái mô hình căn hộ thu nhỏ, chính cái đã mất tăm hồi anh biến mất. Nam thức dậy hét lên, toát mồ hôi đầm đìa, quạt vẫn rè, căn hộ im lìm trống trải như chưa từng có ai sống ở đó.
Ngọc không bảo đó chỉ là nỗi buồn thái quá. Cô bắt đầu lục lọi mọi thứ Minh để lại, vì Nam lúc này suy nhược đến mức không tự nhấc nổi người. Cô kiểm tra bài đăng mạng xã hội cuối cùng của Minh: ba ngày trước khi biến mất, anh đăng tấm ảnh hai bàn tay đan chặt vào nhau của hai đứa, chú thích: "Mắt Nhắm Mắt Mở, mãi là của nhau." Cô sang studio kiến trúc xin lại đồ đạc còn sót lại, tìm thấy một cuốn sổ tay giấu kỹ trong ngăn kéo bàn làm việc của Minh. Toàn bộ trang giấy không phải bản vẽ tòa nhà, mà là bản vẽ chi tiết căn hộ thuê của hai đứa, ghi chú bằng chữ viết nguệch ngoạc Minh hay viết: "Áp lực nước nhà tắm quá thấp", "Vết nứt tường phòng khách dài thêm 5cm từ tháng trước", "Ống nước cũ sau tủ lạnh rò rỉ, chủ nhà hứa sửa từ tháng Tư đến giờ không thấy đâu". Mấy trang cuối cùng của cuốn sổ, Minh vẽ chính xác những gì Nam thấy trong cơn ác mộng: căn hộ ngập nước, Minh đứng góc bàn, mô hình nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Và một dòng ghi chú nguệch ngoạc: "Đêm nào mình cũng nghe tiếng nước chảy rào rào sau tủ lạnh. Khi mình mắt nhắm mở ra, nước đã dâng cao qua mắt cá chân. Phải sửa bằng được trước khi Nam biết, anh ấy đang chạy nước rút viết luận tốt nghiệp."
Ngọc ép chủ nhà thuê phải gọi thợ đến sửa ống nước ngay lập tức. Khi thợ đập bỏ tấm tường sau tủ lạnh, cả bọn đều sững sờ: nấm mốc đen bám đầy cả mảng tường rộng, mùi hôi thối xộc lên mũi. Bác sĩ Nam từng khám cho anh vì cơn ho đêm kéo dài cho biết, nấm mốc này sinh ra độc tố gây rối loạn giấc ngủ nghiêm trọng, ảo giác và những cơn ác mộng sống động đến mức không thể phân biệt với thực tế – đó chính là lời giải cho những cơn ác mộng hành hạ Nam suốt mấy tuần qua. Còn Minh? Ngọc dùng tính năng định vị trên ứng dụng hai đứa từng cài để tìm nhau khi lạc ở chợ đêm Bến Thành, vị trí cuối cùng của điện thoại Minh là bệnh viện Chợ Rẫy. Hóa ra đêm trước khi "biến mất", Minh đi bộ sang nhà chủ thuê để lấy đồ nghề sửa ống nước, bị một chiếc xe tải chở hàng đâm trúng trên đường Trường Sa, hôn mê sâu, giấy tờ trong ví rơi mất tại hiện trường nên bệnh viện không liên lạc được với bất kỳ ai. Anh đã nằm viện cả tháng, cũng vừa hồi phục ý thức được hai ngày.
Nam và Ngọc chạy vọt đến bệnh viện, đứng ngoài cửa phòng hồi sức. Minh nằm đó, tay chân băng bó trắng xóa, nhìn thấy Nam thì nở nụ cười yếu ớt, môi run rẩy thì thầm: "Mắt nhắm…" Nam nước mắt chảy ròng, gật đầu, nhắm chặt mắt rồi chớp mở ra cùng lúc với Minh, y hệt mọi tối hai đứa nằm cạnh nhau trong căn hộ nhỏ tầng thượng ấy.