Ánh nắng sớm mai lọt qua khung cửa sổ phòng trị liệu, chiếu rọi lên tấm biển đồng đã ngả màu: "Thanh Xuân Lý - Nơi mặt trời chiếu rọi thanh xuân". Hà Lập Vy khẽ nhếch mép cười, ngón tay gõ nhịp lên thành ghế gỗ. Đống mã code trong đầu anh vẫn nhảy múa loạn xạ dù thân thể đang trong buổi trị liệu nhóm. Cậu lập trình viên hai mươi bảy tuổi cứ ngỡ mình là thiên tài cô độc. Những đêm trắng tại Homeland Software đã đẻ ra đứa con tinh thần - trò chơi "Vương quốc Chuỗi Ký Tự". Rồi một sáng thức dậy, những con số trong tài khoản công ty đột ngột bốc hơi theo ảo tưởng khải huyền của anh. Sếp già khóc như mưa khi phế bỏ dự án triệu đô để Hà Lập Vy đắm chìm trong thế giới ma trận tự dựng. "Bộ râu dê lởm chởm của cậu sẽ là tuyệt tác đầu tiên trong workshop của tôi!" - Giọng nói lanh lảnh của Lâm Xuân Xuân xé tan dòng suy nghĩ. Cô gái mặc áo bệnh nhân màu xanh lá đang khoa chiếc kéo nhíp như kiếm sĩ, mắt ánh lên vẻ táo bạo. Khu phục hồi chức năng bỗng biến thành sân khấu hài kịch khi bà Ngọc (62 tuổi, nghiện quạt thóc ảo) và ông Quang (lầm tưởng mình là trạm thu phí cao tốc) cùng phụ họa bài ca "Nhổ lông vịt Microsoft". Hà Lập Vy bất giác bật cười thành tiếng. Trái tim đóng băng bấy lâu chợt rung lên vài nốt lạc điệu. Trong góc vườn nơi mặt trời chiếu rọi thanh xuân ấy, chàng kỹ sư phần mềm lần đầu nhận ra những dòng code đẹp nhất không nằm ở CPU mà ẩn sâu trong nụ cười tổn thương của đồng loại. Tia nắng mùa đông ấm áp luồn qua tán bàng già, in hình ánh đèn LED từ chiếc máy tạo nhạc hỏng hóc mà Xuân Xuân kiên trì sửa suốt hai tuần qua.