Trong một tương lai không xa, Trái Đearth trở thành một gương mặt lõa lẻo, tan hoang dưới cái tên đáng sợ Millenium Zero. Đó không chỉ là sự sụp đổ của nền văn minh, mà là sự im lặng chết chóc. Một loại virus kỳ lạ, bí ẩn và tàn nhẫn như một lời nguyền lang thang qua từng dòng không khí, đã định đoạt vận mệnh của một nửa thế giới. Phụ nữ, những người mẹ, những người chị, những người yêu, lần lượt lụi tàn. Không có tiếng khóc trẻ con, không có vẻ đẹp dịu dàng, chỉ còn lại một thế giới của đàn ông, đắm chìm trong nỗi đau mất mát không nguôi và sự tuyệt vọng ngấm ngầm đang rình rập lấy chính họ. Millenium Zero – kỷ nguyên con cái vụt tắt, ký ức về sự sống còn đang dần phai mờ. Và rồi, giữa bầu không khí u tối đó, một thảm họa khác ập đến. Một tiếng gào đột ngột cắt phá sự yên tĩnh chết chóc của đêm, vang lên từ Viện Nghiên cứu Aegis – nơi được hy vọng là pháo đài cuối cùng, nơi các nhà khoa học đang vật lộn trong vô vọng để tìm ra liều vắc-xin cứu vãn tương lai. Kiriyama, một điều tra viên của Cục An ninh công cộng, mặt khắc khoải vì mệt mỏi và nỗi niềm riêng về sự mất mát đã ngự trị trong Millenium Zero, bước vào hiện trường tội ác. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc hòa quyện với thứ gì đó chất hơn – máu tươi đã bị thời gian và sự hoảng loạn làm đông cứng, cùng với một mùi lạ, gần như vô hình nhưng đầy ghê rợn, lơ lửng không tan. Khung cảnh không dành cho người yếu tim. Một người đàn ông nằm chết vặn vẹo trong góc phòng, vẻ mặt còn đầy hoảng hốt như chết trong giây khắc đột ngột. Nhưng thứ khiến Kiriyama rùng mình không phải là cảnh tượng đó, mà là dấu vết máu loang lổ trên tường – những giọt máu hình như đang… nhúc nhích. Những đường vân kỳ lạ, phát quang yếu ớt dưới ánh đèn phòng thí nghiệm, như thể chúng có sự sống riêng. Kiriyama, với bản năng nhạy bén được tôi luyện qua bao năm tháng trong thế giới Millenium Zero, gạt đi sự hoảng sơ ban đầu và bắt đầu kiểm tra tỉ mỉ. Khám phá đầu tiên khiến anh cả người cứng đờ. Một chiếc đồng nghiệp cũ, lạnh ngắt nằm trong túi đựng hồ sơ cảnh sát. Kaneshiro. Tên mặt đối mặt hàng ngày, người anh từng cùng cà phê trưa, người anh từng tin tưởng trong công việc. Nhưng giờ đây, Kaneshiro chỉ là một xác sống trong bộ đồ cảnh sát. Kiryima sững sờ, cúi xuống, ngón tay run run chạm vào mặt lạnh của đồng chí. Rồi mới anh nhận ra điều kinh hoàng: trên cổ Kaneshiro, nơi da thịt đã đổi thành màu xám xanh nhạt, không phải dấu vết vật lý của người khác. Đó là một tổn thương từ bên trong, như thể da thịt anh ta bị thổi phồng và nứt ra từ một thứ gì đó đang ở trong cơ thể anh ta. Vết thương ấy phát quang cùng màu với những vệt máu trên tường – một thứ phát quang mang một màu xanh rùng rợn, thứ mà Kiriyama chỉ từng nghe đồn đại trong những báo cáo bị gỡ xuống về các biến thể virus đáng sợ nhất trong Millenium Zero. Kaneshiro không phải là hung thủ. Kaneshiro bị. Kaneshiro là nạn nhân đầu tiên được phát hiện của một biến thể mới, một bước tiến đáng sợ hơn của thứ đã đẩy thế giới vào Millenium Zero. Một biến thể không chỉ giết chết, mà còn biến người thành vật mang ký sinh chết chóc, một载体 vô ý thức cho sự lan truyền của cái chết. Vụ án mạng trong viện nghiên cứu Aegis không phải là một hành động thù hận đơn thuần. Đó là tiếng gào của một mạng nhện kinh hoàng, khi một trong những nạn nhân đầu tiên của sự lây nhiễm mới, trong cơn mê man, giằng xé, đã giết chết người đồng nghiệp đang cố g cứu hắn. Kiriyama nhìn xuống Kaneshiro – khiếm khuyết, đáng sợ, nhưng cũng là nạn nhân nữa trong bi kịch Millenium Zero. Nỗi đau mất đồng đội thấm sâu hơn, song nó trộn lẫn với một nỗi sợ hãu lồn khi anh hiểu ra: thứ mà anh vừa chạm vào, nó vẫn còn sống. Và nó chỉ là khởi đầu cho một mùa đen tối hơn nữa đang mở cánh cửa bên ngoài phòng thí nghiệm này. Millenium Zero đang bước sang chương mới, và chương đó hứa hẹn còn nhiều máu hơn, nhiều kinh hoàng hơn.