Dưới tán rừng già âm u, nơi ánh sáng le lói xuyên qua lớp lá dày đặc, Quỷ Vương tài năng xuất chúng Mộ Tư Từ – hay Hà Tư Mộ như xưa kia – dừng chân bên suối nhỏ để nghỉ ngơi và kiếm chút thức ăn. Nàng vừa hái vài quả dại chín mọng thì bóng dáng một vị tướng trẻ tuổi lù lù xuất hiện, Đoàn Húc, với bộ giáp bạc lấm lem bụi đường và ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm. Anh ta mang theo một món đồ cũ kỹ, chiếc vòng ngọc khắc họa ký tự cổ xưa, thứ từng thuộc về một bóng hình trong quá khứ xa xôi của Mộ Tư Từ. Cái nhìn thoáng qua ấy khiến nàng rùng mình – gã này không hẳn là Đoàn Húc thật, mà như một lớp vỏ che đậy điều gì đó sâu thẳm hơn. Họ ngồi bên đống lửa nhỏ, trao đổi những lời lẽ khẽ khàng, thăm dò từng chút một. Đoàn Húc kể về những trận đánh đẫm máu trên sa mạc biên thùy, về nỗi ám ảnh từ tuổi thơ bị chiến tranh cướp mất, và những khát khao cháy bỏng bị chôn vùi dưới lớp vỏ anh hùng. Mộ Tư Từ lắng nghe, đôi mắt đen láy ánh lên sự đồng cảm lạ lùng, rồi nàng khẽ kể về bốn trăm năm lưu lạc, về những đêm dài cô đơn giữa cõi âm dương, về sự kiên định thép đã rèn nên Quỷ Vương bất diệt này. Đổi lại, Đoàn Húc lần đầu cảm nhận được nỗi cô quạnh vô hình ấy, thứ mà trăm năm phàm nhân khó lòng thấu hiểu. Anh ta cười khẩy khi nàng nhắc đến tuổi thọ ngắn ngủi của kiếp người, chỉ vỏn vẹn trăm năm, trong khi hồn ma bốn trăm tuổi như nàng vẫn giữ nguyên vẻ đẹp thiếu nữ mơn mởn, mái tóc dài buông xõa và làn da trắng ngần không tì vết. Thế nhưng, giữa dòng thời gian trôi chảy không ngừng, họ chọn cách chống chọi bằng chính thứ tình cảm mãnh liệt ấy – những cái chạm tay run rẩy bên lửa trại, những lời thì thầm giữa đêm khuya, và lời hứa thầm lặng sẽ níu giữ nhau đến hơi thở cuối cùng. Tình yêu ấy, như ngọn lửa ma quái, thắp sáng cả bóng tối vĩnh cửu.