Dưới lớp vẻ đẹp như mây như khói của Mộng Hoa Tư, một cô gái diễm tuyệt với nụ cười dịu dàng và đôi mắt nhưu có thể khiến lòng người đánh thất nella, ẩn chứa một mối hận sâu sắc, vững chắc như bàn thạch vạn cổ. Nàng chính là hồn ma của quá khứ, là Mạnh Lê trăm năm trước – người đã bị Thẩm Đạo Chi – một phương sĩ tâm thuật lừa tình, cướp đi máu tươi và linh căn của mình, khiến nàng rơi xuống vực thẳm vô danh, hận ý ngấm sâu trong từng tế bào. Giờ đây, kiếp này, Thẩm Đạo Chi đã chuyển sinh thành Thẩm Xác, một vị hiền vương đức độ vô song, tài năng hiếm có, được trăm họ kính ngưỡng. Dưới danh nghĩa một tiểu thư khuê các, Mộng Hoa Tư từng bước cải trang, lợi dụng sự khát khao học đạo và vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của mình để tiếp cận người đàn ông ấy. Mọi bước đi chuốc vào vòng xoay của hắn, mỗi câu nói, mỗi ánh mắt đều là những sợi tơ tinh tế, nhẹ nhàng xâm nhập vào không gian thiêng liêng nhất của Thẩm Xác – giấc mộng. Không gian giấc mộng với Mộng Hoa Tư không chỉ là công cụ, mà còn là một thế giới song sinh, một làn da mỏng manh che phủ linh hồn. Trong đó, nàng có thể tìm lại linh căn – tinh hoa bản nguyên bị cướp đi, vốn là mảnh vỡ của chính sức mạnh và ký ức nguồn cội. Mỗi lần xâm nhập, nàng phải đối mặt với những bức tường phòng thủ tinh thế vô hình mà Thẩm Xác – dù ở kiếp này – vẫn vô thức thiết lập, là di sản của sự cảnh giác và mệnh hệ sâu kín từ cõi kiếp trước. Mục đêu tối hậu: báo thù. Nhưng Mộng Hoa Tư hiểu rằng, trong giấc mộng của một hiền vương, sự xâm phạm không chỉ là một cuộc đánh cắp, mà còn là một trận chiến tâm linh, nơi quá khứ và hiện tại đan xen. Trong khi nàng giả vờ là bóng hồng yếu đuối cầu xin che chở, trong mộng, nàng chính là Mộng Hoa Tư – một yêu quái ăn mộng, nuốt chửng những ký ức, khoảnh khắc yếu đuối để thổi bùng lên ngọn lửa linh căn bị lãng quên, từng chút một đánh thức sự thật về kẻ từng lừa gạt, cướp đoạt và làm đổ vỡ cả một đời người. Dòng chảy giấc mộng nhòa đi ranh giới giữa hiền vương và phương sĩ, giữa tình yêu giả tạo và hận thù chân thực. Mộng Hoa Tư bước đi trên đường chỉ có một, nơi mỗi giấc mộng là một ván cờ, và thắng lợi cuối cùng không chỉ là lấy lại linh căn, mà còn là đánh thức tâm hồn Thẩm Xác để hắn phải đối mặt với bản chất Thẩm Đạo Chi đã chôn vùi từng đó năm tháng – một sự thức tỉnh đầy đau đớn, chính là món nợ máu thiêng cứu rỗi cho Mộng Hoa Tư.