Không khí trong phòng khách im lặng đến đáng sợ, chỉ vẳng lên tiếng kim đồng hồ nhỏ xíu. Ở đó, thi thể nạn nhân vẫn nằm đó, mặt hướng lên trần nhà, hai mắt nhắm nghiền như đang ngủ. Bên ngoài, trời đổ cơn mưa nặng hạt, từng giọt đập vào ô cửa kính tạo thành tiếng lách tách đều đặn. Anh không tin. Không thể tin. Cái chết mà cảnh sát gọi là "do nguyên nhân tự nhiên" ấy chứa đầy những mâu thuẫn không thể giải thích. Cái xác lạnh ngắt, nhưng đôi tay lại nắm chặt một thứ gì đó, ngón tay đã cứng lại trước khi chết. Bước chân anh loạng choạng, tiến về phía trước. Trong đầu anh lóe lên hình ảnh Mrithyunjay, một người bạn, một người đồng hành trên con đường đầy gian nan của cuộc đời. Cái tên ấy tựa như một lời nguyền hay một lời chúc phúc, bởi trong tiếng Phạn, nó mang ý nghĩa "kẻ chiến thắng tử thần". Và giờ, Mrithyunjay đã chết, nhưng không phải vì tuổi già hay bệnh tật. Không, anh biết điều đó. Cảm giác bất an cứ lớn dần theo từng ngày, mỗi khi nhìn vào tấm ảnh của Mrithyunjay, đôi mắt anh ấy không còn sáng như trước, mà trở nên đục ngầu, đầy sợ hãi. Anh bắt đầu điều tra, bất chấp sự can ngăn của cảnh sát. Anh tìm đến những người quen biết của Mrithyunjay, lần theo những mối quan hệ, những khoản nợ, những lời đồn đại. Dần dần, anh nhận ra rằng Mrithyunjay không chỉ là một người đàn ông bình thường. Anh ta có quá khứ đen tối, liên quan đến những giao dịch mờ ám, những mối thù không thể hóa giải. Và giờ, khi Mrithyunjay đã chết, những bí mật ấy bắt đầu trỗi dậy, đe dọa đến tính mạng của anh. Mỗi manh mối anh tìm được lại dẫn đến một cánh cửa khác, và sau mỗi cánh cửa ấy, lại là một lớp dối trá khác. Những kẻ đứng sau cái chết của Mrithyunjay không chỉ muốn che giấu sự thật, mà còn muốn anh biến mất. Nhưng anh không sợ. Bởi anh biết, Mrithyunjay sẽ không muốn anh bỏ cuộc. Mrithyunjay đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, và anh cũng sẽ làm như vậy. Sự thật phải được phơi bày, dù có phải đánh đổi cả mạng sống.