Mùa hè nồng nhiệt rao giờ chiếu ánh sáng chói khắc trên nóng bức bóng người các nhân vật. Chu Vãn, cô gái trẻ, lấm bùn trên con đường đá, nơi cô từng đi bộ cùng Lục Tây Kiêu - người đã từng là trụ cột câu chuyện. Bản nhạc nền trầm truyền của mưa hè ngoan cảnh dịu dàng chiếu qua khe cửa sổ, trong khi bên ngoài, tiếng xe lăn chậm qua vạch quảng bá mua ngày cuối cùng của hàng ngàn hàng ngàn người dân làng chài. Lục Tây Kiêu, tóc găm cẩn thận, bước qua hiên quán gánh hàng cơm nóng. Tay ông cầm chiếc nón lát rơi trên thớt gạch, khiến cho bóng dáng người già ấy trở nên mềm mại hơn dưới ánh năn nheo của mặt trời. Họ bắt đầu từ một niềm nghi ngờ nhỏ bé - liệu có phải là cơ hội hay là trách cuộc? - và dần dần, những khoảnh khắc im lặng giữa hai người đổ về việc kể chuyện xưa, nơi thời gian như những vệ tinh rơi xuống đất, cuộn trăn phát ra những tiếng cười thốt thôi dưới gốc cây cổ thụ úa. Hồi tưởi, mùa hè ấy không còn là mùa của nắng nóng, mà là mùa của những bức màn kính vang vọng tiếng cười trẻ thơ. Hai người ông bà ta tìm thấy nhau dưới gốc cây đó, nơi lá xanh đan xen với ánh nắng đỏ rực, như những sợi chỉ tơ vàng đan vào nhau trong đêm dài.