Neko to Ryuu – Khi Gia Đình Mèo Nhận Nuôi Một Chú Rồng Con Hang động sâu nhất trên sườn núi phía bc luôn giữ được hơi ấm bất chấp mùa đông giá rét bên ngoài. Đó là nơi mà gia đình mèo nhà Hoshino đã sinh sống ba thế hệ qua. Mèo m tên Yuki – một chú mèo lông trắng mng tai kính – đang cuộn tròn bốn đa con nhỏ xíu giữa đống rơm khô mà bố chúng nht được từ làng bên dưối. Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi sáng đầy sương mù. Kenta, đa con lớn nhất trong nhóm, là đa tò mò nhất. Nó thích bò ra khỏi hang mỗi khi Yuki đi kiếm thức ăn. Hôm ấy, thay vì r về phía suối nước quen thuộc, Kenta lại lạc một hướng khác – xuống thung lũng nơi loài người từng b đi sau một trận l lớn. Giữa đống đổ nát của một ngôi nhà cũ, Kenta phát hiện thứ gì đó sáng lấp lánh dưới lớp lá mục. Ban đầu nó nghĩ là một viên đá, nhưng khi cn thận lượm lên và đưa về hang – cả gia đình mèo đã đ dồn ánh mắt ng ngàng. ó là một quả trứng. Không phải loại trứng chim thường ngày. Quả trứng to bằng đầu Kenta, lớp vỏ có màu xanh than pha ánh kim loại, và khi đt tai lên nghe – phát ra hơi ấm nhẹ cùng một nhịp đập chậm rãi đều đặn. "Giống loài gì thế này?" Mei – chú mèo tam thể nhất trong anh em – nghiêng đầu hi. "Biết thì mà đoán được." Shiro, đứa trẻ lùn run rẩy rụt người ra phía sau. "Thôi, nó nm giữa đ nát thế kia từ lâu lắm rồi. Không có mẹ nào bảo vệ mà để lại một quả trứng vậy được." Yuki nhìn chm chm quả trứng rồi nhìn bốn đứa con. "Nếu bỏ nó đi, có ngày nó hóa đá trong hang mình." Và thế là quả trứng được đặt ngay giữa lòng hang, giữa bốn chú mèo con. Ba tuần trôi qua. Mỗi ngày, cả nhau lần lượt ôm quả trứng. Kenta đêm đầu tiên cuộn mình quanh nó như một chiếc mền. Mei thì thích chải lông phần môi cọ vào vỏ trứng tạo ra tiếng kêu êm ái – có lẽ cảm nhận được từ bên trong. Shiro nằm im lìm nghe nhịp tim bé nhỏ. Còn Hana, đứa nhỏ nhất, chỉ cần áp mặt vào vỏ trứng và ngủ thiếp đi. êm mười bốn, vỏ trng nt. Không phải vỡ tung – mà nứt từ t, từng đường nhỏ chạy dọc theo bề mặt như những nhánh cây uốn lượn. Ánh sáng xanh mờ t tứa ra qua các khe nứt, rọi lên những bc tường đá hang lng lm nơi gia đình mèo sống. Kenta đng chôn chân tại chỗ. Mei vô thức tung lông như một cái mang. Shiro và Hana lng lẽ né sau lưng mẹ. Rồi một cái đầu nh xíu – toàn thân phủ vảy xanh nhạt – chui ra từ vỏ trứng. Nó ngước lên nhìn thấy thế giới lần đầu tiên, và đôi mắt tiếp xúc đầu tiên với một đôi mt mèo rộng mở kinh ngạc của Kenta. Chú rồng con kêu lên một tiếng mng manh, nhưng ngôn ngữ mèo hay ngôn ngữ loài người đều không thể diễn tả chính xác. Chng qua là một tiếng nói trong trẻo, dễ thương đến mc Yuki phải xoa đầu nó. "Chào con." Và trong khoảnh khắc đó, gia đình mèo biết rằng hang động nhỏ của họ vừa có thêm một thành viên. --- Những ngày đầu là cả một thử thách. Chú rồng con – mà Mei đn tên là Ryuu – biết n nói ngay từ ngày thứ hai. Lúc mới nở, nó to chưa bằng bàn tay Shiro. Nhưng chỉ sau một tuần, nó đã to bằng đầu Mei. Và đến cuối tháng thứ hai, Ryuu lớn hơn cả Kenta. Vấn đề là sự phát triển đó đi kèm với nhu cầu n khổng lồ. Yuki phải đi kiếm thc ăn gấp đôi. Kenta bắt cá nhiều hơn. Mei thì đào thêm củi dưới suối và đi với con cú ở rừng để nhận dâu tây. Shiro tìm kiếm hạt dẻ và môi trường m – vì Ryuu thích n kết hợp ngọt và giòn. Hana làm nhiệm vụ gác đ n. Nhưng vấn đề nhất không phải là đ ăn. Vấn đề là Ryuu bắt đầu biết phun lửa. Lần đầu tiên, Ryuu hắt hơi mạnh và tung ra một ngọn lửa nhỏ vô tình đốt cháy cái ghế tre mà Shiro hay ngồi. Shiro la hét, lông xù ra như bông gòn. Kenta xông dng cảm tm cho em bằng nước bọt để dập lửa – k thuật mà Yuki dạy các con vào hai tuần trước khi Ryuu đến. "Kể từ nay, Ryuu tập phun lửa ở bn đá dưới hang." Yuki ra lệnh. "Nếu phun trúng ai, phải nhốt mình trong buồng sau ba tiếng." Ryuu cúi đầu, tai hơi xp xuống. Kenta vỗ đuôi an ủi. ó là buổi tập lửa ngoài trời đầu tiên – và cũng là lần đầu tiên Ryuu khóc không vì đói mà vì cảm giác tội lỗi khi làm tổn thương những người bạn nhỏ bên cạnh. Mei i cái nng vào mắt Ryuu như đang thoa thuốc. Hana thì c quấn đuôi quanh con rồng như một lời đảm bảo. "Không sao. Ngày mai mình lại luyện tập." Và Ryuu gật đầu. --- Mùa hè đến, và Ryuu bắt đầu cố gắng chim. Dù mang dòng máu rồng – vốn mang trong mình truyền thống cất cánh – nhưng Ryuu đã lớn lên trong hang động với loài mèo, nên mọi thứ nó biết đều xoay quanh việc nhảy, leo, và tung đuôi để giữ thăng bng. Cánh rồng thì khác hoàn toàn. Cánh của Ryuu mọc từ hai bên sườn – da mỏng giống dơi, nhưng phủ lớp vảy mỏng như giấy. Khi cố vươn cánh, nó tạo ra những tiếng kêu rột rột k quc. Kenta ngồi xem chế nhạo. "Nhảy đi. Rồng bay bằng cách lấy đà từ mặt đất." "Em đã đang cố mà!" Ryuu vươn cánh quạt mấy lần, tạo ra gió lùa tung lông Shiro lần thứ ba trong hôm. "Nhưng làm sao mà bay được nếu mỗi lần cánh khua là rơi thng xuống đất thế này?" Thật ra Ryuu không hề sai. Nó chỉ cần người dạy đúng. Và người dạy đó không phải Kenta. Một buổi chiều, Ryuu leo lên mỏm đá cao nhất quanh hang – nơi con đại bàng già hay làm tổ. Nó đng đó, nhìn xuống thung lũng, rồi tung cánh. Lần đầu tiên, Ryuu bay. Không phải bay thực sự – chỉ là lướt đi từ mm đá xuống tán cây, rồi từ tán cây xuống suối nước. Nhưng đó là lần đầu tiên nó cảm nhận gió dưới cánh, cảm nhận trọng lượng cơ thể biến mất trong khoảnh khắc rơi tự do. Kenta đng dưới hang, miệng há hốc. "Trời ơi." Mei mỉm cười. "Tuyệt vời." Shiro thì đã ngất xu vì lo s Ryuu rơi – nhưng khi thấy chú rồng con lướt ngang mặt đất và đáp xuống bãi cỏ một cách an toàn, Shiro bật khóc vì mừng. Hana vy đuôi chào. Và Ryuu – lần đầu tiên trong đời – cười thật lớn. --- Nhưng sự bình yên không kéo dài mãi. Mùa thu năm thứ ba, một đàn sói từ phía nam tràn lên. Chúng đói, tàn nhẫn, và biết rằng trên sườn núi có một hang động đang giữ nguồn thức n di dào. Kenta là người đầu tiên phát hiện. Nó chạy về hang, lông dựng ngược. "Sói. Nhiều lắm. Đến đây trong đêm nay." Yuki nhìn Ryuu – giờ đã to bằng một con ngựa nhỏ, cánh phát triển đầy đủ, vảy xanh dày hơn và sáng hơn. Ryuu nhìn lại mẹ nuôi, rồi nhìn bốn anh em mèo. "Em sẽ ra ngoài." "Không." Kenta bước tới. "Mình đi cùng." "Anh không thể chiến đấu với sói." "Anh không cần chiến đấu. Anh cần phải ở đó để bảo vệ mẹ và các em." Ryuu im lặng. Ri nó qu xuống, để Kenta leo lên lưng. êm hôm đó, Ryuu đng trước cửa hang. Cánh dang rộng. Lửa cháy trong cổ họng. Kenta ngồi trên lưng, móng rút ra, mắt lấp lánh trong bóng tối. Đàn sói đến. Và chúng chưa bao giờ thấy một con rồng bảo vệ một gia đình mèo. Ryuu phun lửa – không phải ngu nhiên, không phải vô thức, mà chính xác vào hai bên đàn sói, tạo ra bức tường lửa chia đôi kẻ thù. Kenta từ trên lưng Ryuu lao xuống, cào mặt con sói đầu đàn, buộc nó phải lùi bước. Đàn sói tan rã. Kenta đng thở hổn hển, máu r từ một vết cào trên tai. Ryuu hạ cánh xuống, dùng đuôi quấn lấy anh trai nuôi. "Anh có sao không?" "Không. Anh ổn." Kenta ngước lên, mỉm cười. "Em bay đp lm." Ryuu khóc. Lần đầu tiên nó khóc vì hạnh phúc. --- Năm th năm, Ryuu đã lớn hơn cả hang động. Nó phải ngủ ngoài trời, cuộn quanh tảng đá lớn đng sau hang. Cánh của nó giờ rộng đ để che mưa cho cả gia đình mèo. Lửa trong cổ họng đ nóng để sưởi ấm cả hang vào mùa đông. Nhưng Ryuu vẫn là Ryuu. Vẫn là đa trẻ hay cuộn vào hang mỗi sáng để hỏi Yuki ngủ ngon chưa. Vẫn là đa trẻ hay tranh cãi với Kenta về ai bắt được con cá to hơn. Vẫn là đa tr hay nằm ngủ cạnh Shiro vào những đêm giông bão, dùng cánh che chn. Vẫn là đứa trẻ hay để Hana trèo lên sườn và ngủ trên vảy lưng. Và vẫn là đứa trẻ hay gọi Yuki là "mẹ". --- Một ngày, Ryuu hỏi. "M ơi, tại sao con khác với mọi người?" Yuki nhìn cháu trai nuôi – giờ đã cao hơn cả núi nhỏ, vảy xanh lấp lánh dưới ánh nng, đôi mt vàng ánh lên trí thông minh và lòng nhân hậu. "Con khác vì con đc biệt. Con đặc biệt vì con đã được yêu thương bi những con vật khác biệt." Ryuu im lặng một lúc lâu. "Vậy con có phải là rồng không?" "Con là Ryuu. Rồng hay mèo – con là con của bà." Và Ryuu – chú rồng lớn nhất vùng núi phía bc – cuộn đuôi quanh hang động nhỏ, nhm mắt lại, và cảm nhận nhịp đập trái tim của gia đình mèo nơi nó đã được gọi là nhà. --- Hang động ấm áp vẫn đng đó trên sườn núi. Bên trong, một gia đình mèo và một chú rồng sống chung – không phải vì cùng loài, mà vì cùng nhau chọn yêu thương. Và đó, có lẽ, là điều kỳ diệu nhất mà thế giới này có thể mang lại.