Trong những ngày đầu thu se lạnh trên khuôn viên đại học, một sinh viên đại học mắc chứng lo lắng về mặt xã hội đang vật lộn triền miên với nỗi bế tắc sáng tạo. Anh chàng ấy, với đôi mắt mệt mỏi sau bao đêm thức trắng, cứ ngồi ù ù cạc cạc trước giá vẽ, đầu óc trống rỗng hoàn toàn khi phải tìm cảm hứng cho bức tranh luận án – tác phẩm quyết định tương lai nghệ thuật của mình. Mọi nét phác thảo đều nhạt nhẽo, mọi ý tưởng đều tan biến như sương mai, khiến anh càng co mình lại, tránh né mọi ánh nhìn từ bạn bè hay giảng viên.

Rồi một buổi chiều muộn, khi lang thang vô định qua khu vườn nhỏ cạnh thư viện để hít thở chút không khí trong lành, anh ta gặp một người lạ trong một cuộc gặp gỡ tình cờ. Người ấy – một cô gái với mái tóc rối bù theo gió, tay cầm cuốn sổ tay chi chít những nét vẽ nguệch ngoạc – vô tình va nhẹ vào anh khi cả hai cùng với tay nhặt quả táo rơi dưới gốc cây. Ban đầu chỉ là lời xin lỗi vội vã, nhưng rồi cuộc trò chuyện bất chợt nổ ra: cô kể về những chuyến phiêu lưu lang thang của mình, những góc phố kỳ lạ ở thành phố xa xôi, và những câu chuyện khiến anh bật cười lần đầu tiên sau bao tuần.

Chỉ trong chớp mắt, một mối liên kết bất ngờ nảy nở giữa họ, như tia sáng xuyên qua lớp mây mù dày đặc. Những chia sẻ vụn vặt về nỗi sợ hãi đám đông của anh, về niềm đam mê hội họa bị kìm hãm, hòa quyện với nguồn cảm hứng dồi dào từ cô, khơi dậy ngọn lửa mà anh tưởng đã tắt ngấm. Từ đó, giá vẽ của anh không còn im lìm nữa, mà rung động với những đường nét sống động, lấy cảm hứng từ chính cuộc gặp định mệnh ấy.