Bộ phim Nhật Ngoại Tình Buổi Trưa (tên gốc Hirugao) kể về một mối tình ngoài hôn nhân chưa bao giờ thật sự kết thúc, dù tất cả những người liên quan đã cố gắng chôn giấu nó sâu dưới lớp vỏ bọc của cuộc sống bề ngoài ổn định. Sawa, người phụ nữ từng có cuộc đời yên ả với tư cách là vợ của một nhân viên văn phòng, sau scandal ngoại tình nổ ra nhiều năm trước đã chấp nhận mọi hậu quả không tranh cãi: ly hôn với chồng, bán hết đồ đạc trong căn nhà hai tầng ở vùng ngoại ô Tokyo, chuyển đến sống một mình ở một thị trấn ven biển nhỏ bé thuộc tỉnh Chiba. Cô mở một cửa hàng đồ lưu niệm xíu xiu gần bờ biển, chuyên bán những chiếc bát gốm thủ công và tranh vẽ phong cảnh biển do chính tay cô làm. Mỗi sáng thức dậy, cô vẫn vô thức chuẩn bị hai tách cafe đen, để một tách ở phía đối diện bàn ăn trước khi chợt nhớ ra mình đã sống cô độc suốt 7 năm qua. Cô coi việc rời bỏ thành phố, sống ẩn dật là cách chuộc lỗi cho sai lầm ngày xưa, cố gắng quên đi những buổi chiều trốn việc, trốn gia đình để gặp người đàn ông không phải chồng mình – những ký ức mà cô từng tự trách là vết nhơ không thể xóa nhòa của đời mình. Còn Kitano, người đàn ông từng là đồng nghiệp của chồng Sawa, cũng là người cùng cô vướng vào mối quan hệ ngoài luồng năm ấy, lại chọn ở lại thành phố. Dù scandal khiến anh bị giáng chức, bị đồng nghiệp bàn tán sau lưng suốt nhiều tháng, anh vẫn giữ cuộc hôn nhân với vợ mình – một người phụ nữ trầm tính, chưa bao giờ nhắc lại chuyện cũ nhưng luôn giữ một khoảng cách lạnh lùng không thể xóa nhòa. Họ ăn tối cùng nhau mỗi tối trong sự im lặng ngột ngạt, chia sẻ cùng một căn nhà nhưng như hai người xa lạ đi ngang qua đời nhau. Anh vẫn giữ chiếc bật lửa nhựa có dán sticker hoa anh đào đã bay màu mà Sawa tặng năm xưa, dù anh đã bỏ thuốc lá từ 5 năm trước. Anh vẫn đi cùng chuyến tàu điện ngầm, vẫn xuống ga gần cửa hàng trà cũ nơi hai người từng gặp nhau mỗi buổi chiều, dù cửa hàng đó giờ đã biến thành một cửa hàng tiện lợi 24/7, ánh đèn neon thay thế cho ánh đèn vàng ấm áp ngày xưa. Một ngày mùa thu năm nay, Sawa quay lại Tokyo để giải quyết thủ tục sang nhượng mảnh đất của mẹ quá cố để lại. Cô ghé qua quán cafe cũ ở khu Shinjuku để uống nước trước khi đi làm thủ tục, tình cờ gặp Kitano đang ngồi đợi khách hàng ở góc quán. Anh vẫn mặc bộ suit màu xanh navy quen thuộc, vẫn cầm tách cafe đen bằng hai tay như cách anh từng làm mỗi lần gặp cô. Cả hai đều giật mình, nhanh chóng cúi đầu chào hỏi, cố gắng giữ khoảng cách như hai người quen biết hời hợt từng gặp vài lần trong đám tiệc công ty. Họ hứa với nhau đó chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ, sẽ không đổi số điện thoại, sẽ không liên lạc lại, sẽ quay về cuộc sống của mình. Nhưng cơn mưa bất chợt đổ xuống buổi chiều hôm đó, họ phải cùng chia sẻ một chiếc ô, đi bộ dọc con đường ven sông mà họ từng đi hàng trăm lần năm xưa. Mùi nước hoa nhẹ nhàng của Sawa, cách cô vuốt tóc sau tai khi bối rối, cách Kitano cười nhẹ nhàng khi nhìn thấy một con mèo hoang ven đường – tất cả những chi tiết nhỏ nhặt đó khiến tình cảm cũ trỗi dậy nhanh hơn cả họ tưởng tượng. Chỉ một tuần sau, Sawa quay lại Tokyo để giao mảnh đất, Kitano xin nghỉ nửa buổi để gặp cô ở bờ sông. Rồi những cuộc gặp gỡ lén lút lại bắt đầu, diễn ra vào những buổi chiều trưa – đúng như cái tên Ngoại Tình Buổi Trưa mà người ta từng dùng để gọi mối quan hệ của họ năm xưa. Họ biết rõ nếu tiếp tục, mọi thứ sẽ đổ vỡ: cuộc hôn nhân vốn đã nát vụn của Kitano sẽ chính thức kết thúc bằng sự tổn thương tột độ cho vợ anh, người phụ nữ chưa từng làm gì sai trái, suốt bao năm chỉ biết lo toan cho gia đình. Sawa sẽ lại trở thành tâm điểm của scandal, cửa hàng nhỏ ở thị trấn ven biển, thứ duy nhất cô dựng lên từ đống đổ nát của cuộc đời mình, sẽ bị người dân địa phương tẩy chay. Cả hai đều biết rõ hậu quả, nhưng không ai đủ can đảm để dừng lại, vì những buổi chiều được gặp lại nhau, dù chỉ là ngồi bên nhau uống cafe, nói về những chuyện nhỏ nhặt trong đời, là thứ duy nhất khiến họ cảm thấy còn sống, còn có cảm xúc giữa cuộc sống mòn mỏi, vô vị này.