Ngự Tứ Tiểu Ngỗ Tác (Phần 1) Dưới triều Đường huy hoàng, đất nước thái bình nhưng âm thầm chứa bao mưu đồ hắc ám, câu chuyện bắt đầu từ ngôi nhà nhỏ nép mình trên dãy Tây Nam Sơn. Gia đình họ Ngỗ ba đời làm nghề ngỗ tác – kẻ phơi xương trắng giữa chốn quan trường, danh tiếng chẳng mấy nhưng nghiệt ngã đủ đường. Sở Sở, đứa con gái duy nhất của lão Ngỗ tác già, từ nhỏ đã quen mùi máu tanh, xác lạnh. Cô gái mười bảy tuổi ấy đẹp tựa hoa mai nở muộn giữa tuyết, nhưng tính khí lại bướng như cỏ dại, trời sinh không chịu khuất phục số phận "con gái chờ chồng gả chồng". Liều mình một chuyến Trường An… Mùa đông năm ấy, nghe tin kinh đô mở khoa thi tuyển ngỗ tác, Sở Sở trộm cha bộ tạp kỷ yếu thuật – cuốn sổ ghi chép bí quyết nghề nghiệp ông cất giữ như bảo vật. Đêm khuya lầm lũi vượt dốc núi, chân tay rớm máu vì gai góc, cô gái nhỏ chỉ khăng khăng một lời thề: "Không đỗ khoa này, quyết không về!". Đến Trường An, sương mù dày đặc như lòng người nơi đô hội, kẻ áo vải chân trần như nàng bị xua đuổi khắp nơi, may thay gặp được bà lão bán hàng rong thương tình cho tá túc gác xép chật chội. Những tưởng đường thi thuận lợi, nào ngờ khoa ngỗ tác năm ấy lại chất chồng thử thách nghiệt ngã… Gặp gỡ An Quân Vương huyền bí Kỳ thi thứ hai – phân tích thương tích trên tử thi giả định – Sở Sở gần như đuối sức vì những manh mối rối bòng bong. Đúng lúc tưởng bó tay, một bóng người xuất hiện sau bức bình phong. Hắn mặc tơ tía phủ vai, dáng đi thong dong nhưng ánh mắt sắc như dao: "Nứt móng tay trái, ngón giữa có vết chai – đây là thợ săn bị gấu vồ, không phải nạn nhân treo cổ tự vẫn". Lời nói vang lên khiến cả giám khảo kinh ngạc. Người đó chính là An Quân Vương Tiêu Cẩn Du – hoàng thất bậc nhất Đường triều, nhưng danh tiếng lừng lẫy khắp kinh thành lại nhờ tài phá án thần kỳ. Khóe môi Sở Sở nhếch lên đầy bất phục: "Rõ ràng tử thi giả có dấu vết thắt lưng da bò, sao không nghĩ hắn từng là kỵ binh?". Lời chất vấn bất ngờ khiến Tiêu Cẩn Du quay đầu, lần đầu tiên sau bao năm, đôi mắt phượng hoàng lạnh lùng của hắn lóe lên tia hứng thú khó hiểu… Mối lương duyên trớ trêu giữa nàng ngỗ tác liều lĩnh và vị vương gia kiêu ngạo chính thức mở ra từ khoảnh khắc ấy – khi máu tươi và mưu đồ chính trị đan xen, khi tử thi cất lời từ nơi u tối nhất.