Người Bạn Sát Thủ Của Tôi Con hẻm ấy như một dạ dày của thành phố, tối tăm, ẩm ướp, đầy mùi rác thối và nước đọng cũ kỹ. Denni, cậu bé mười tuổi với bộ đồng phục học sinh cũ kỹ vẫn còn mấy vết bẩn, rụrè rẽ cẳng chân nhỏ chui vào. Tay cậu siết chặt một tờ giấy nhàu nát – là bản vẽ phác thảo “kế hoạch hoàn hảo”, với các mũi tên chéo chéo, ký hiệu bí ẩn, và cái gạch ngang đỏ chót dưới dòng chữ: “Bắt đầu từ đây.” Mẹ cậu không còn cười nữa. Tiếng khóc nghẹn ngào, tiếng xoảng phá đồ đạc, tiếng bước chân nặng nề như con voi vô hình đạp qua trái tim cậu mỗi đêm. Cha. Cái bóng to xé khung cửa nhà trọ. Lần đầu tiên Denni nhìn thấy mẹ từ trong bóng tối của tủ quần áo, mắt cô trống rỗng như chiếc bát vỡ. Cậu không biết từ bao giờ, sự sợ hãi đã thay thế điều gọi là “yêu thương”, và trong đầu cậu – thế giới của một đứa trẻ chỉ có bài toán và truyện tranh – dần hình thành một ý tưởng đơn giản, một giải pháp tối giản: Giết cha. Mẹ sẽ được tự do. Và trong trí óc của Denni, người có thể làm được điều đó không phải là cảnh sát (họ chậm, luôn hỏi nhiều), cũng chẳng phải người lớn nào khác (họ sợ, họ im lặng). Đó phải là một siêu sát thủ. Một người trong bóng tối, vô hình, chỉ cần một cái chạm là tất cả chấm dứt. Cậu nhớ đến bộ phim điện ảnh vài tuần trước, người đàn ông với ánh mắt lạnh như băng và đôi tay không phải để cầm bút mà để bóp nghẹt sự sống. Cậu bắt đầu theo dõi, lặng lẽ như một con mèo, khắp những con hẻm, những quán bar cũ kỹ, tìm kiếm bóng dáng của cái chết có hình dạng con người. Rồi cậu gặp anh ta. Ở góc phố sau nhà ga, nơi mấy gã thanh niên đua xe đồng hồ phế thải đang cười đùa. Anh ta ngồi tựa vào bức tường rêu phong, mặc chiếc áo khoác da cũ kỹ, một tay lục túi, một tay bấm điện thoại di động với vẻ mặt chán nản. Dáng vẻ thì… chẳng giống siêu sát thủ chút nào. Như một tên trộm nhà trọ mới ra tù, hay một tay lao động temp ngày nào cũng trễ nải. Nhưng ánh mắt. Khi Secco ngẩng lên, ánh mắt ấy lướt qua Denni, không chút thích thú, không chút ngạc nhiên, chỉ như thể cậu là một con chuột chạy qua. Đó là ánh mắt của người đã thấy quá nhiều, và không còn gì để mất. Đó là ánh mắt của kẻ đang chết dần từ bên trong vì nghèo khó. Dann biết ngay: Anh ta. Thế là buổi gặp mặt diễn ra trong một quán bia cũ kỹ, nơi Secco chực chờ đợi một “công việc” bất chính nào đó để trả nợ. Denni ngồi đối diện, uống một ly nước ngọt tồi, và đặt ra đề nghị. Không bào chữa, không run rẩy, như một thái độ cương quyết từ một thế giới khác. Giết cha tôi, tôi sẽ trả cho anh bao nhiêu tiền anh cần. Secco nhìn đứa trẻ, cười phá lên một trận đinh tai nhức, giọng khản đặc vì thuốc và rượu. “Nhóc à, mày có biết tao là ai không? Tao là thứ rác rưởi, thứ…” Anh ta vung tay, không nói tiếp, như thể từ “sát thủ” là một lời xúc phạm quá lớn đối với địa vị thực tế của mình. “Vả lại, mày nghĩ tao làm việc này vì cái gì? Vì mày? Với cái bản mặt mày trông như con mèo ướt?” Denni vẫn không nháy mắt. Cậu lấy từ trong túi áo một phong bì dày cộm – toàn bộ tiền tiết kiệm, tiền bán quần áo cũ, tiền bán vé số trúng nhỏ, thậm chí có cả vài đồng xu Áo. “Đây là của tôi. Tôi sẽ kiếm thêm. Tôi hứa.” Giọng cậu nhỏ, nhưng sắt. “Ông ấy sẽ giết mẹ tôi. Không phải một lần, mà mỗi ngày. Mẹ tôi không còn là người nữa. Tôi cần anh giết ông ấy. Chỉ một lần. Rồi tất cả sẽ dừng lại.” Trong ánh đèn huỳnh quang lờ mờ của quán bar, Secco nhìn đống tiền rách nát, rồi nhìn vào đôi mắt của đứa trẻ. Trong đôi mắt ấy không có sự thương cảm, không có lời khiêu khích. Chỉ có một sự quyết tâm lạnh lẽo, một sự cầu khẩn tàn nhẫn. Như thể kẻ đang bị bóp cổ lại chính là người đang cố nín thở để đề nghị kẻ bóp cổ hắn hãy nhanh lên. Secco bỗng thấy một luồng khó chịu chạy dọc sống lưng. Hắn vốn nghĩ đến việc lừa đảo đứa trẻ này, lấy tiền rồi biến mất. Nhưng so với thứ hắn đang nhìn thấy, thứ hắn từng thấy trong mắt của những tên côn đồ sắp bị đạn xuyên qua lồng ngực, thì đây lại đáng sợ hơn. Đây là sự ngây thơ trong sự tàn nhẫn. Sự trong trẻo trong sự tuyệt vọng. “Mày nghĩ tao là ai, hả nhóc?” Secco lần cuối cố giữ giọng điệu khinh thường, nhưng chính hắn nghe thấy sự run rẩy trong đó. “Tao chỉ là một thằng nghèo, một thằng…” Hắn chùn bước, từ “sát thủ” lần này thực sự xác đáng, như một lời sẵn sàng trao đi mạng sống của chính mình. “Và mày muốn thuê tao để giết chính cha mày?” “Vâng.” Denni gật đầu, chắc nịch, như thể đang xác nhận một bản đồ đường đi. “Tôi đã lên kế hoạch. Anh chỉ cần… ra tay.” Secco nhặt phong bì tiền lên, chưa mở. Trong túi còn có mảnh giấy nhàu với các tọa độ, thời gian, thói quen của người đàn ông kia. Đứa trẻ này nghiêm túc. Nghiêm túc đến đáng sợ. Hắn nhìn đống tiền lẻ trong phong bì, rồi nhìn đôi mắt của đứa trẻ. Trong mắt hắn hiện lên hình ảnh căn phòng trọ nhỏ, tiếng khóc, cái bóng to. Rồi là bản thân hắn, với cái bụng đói, với những món nợ đeo bám, với cảm giác bất lực trước cả một cuộc đời rách nát. Hắn đứng dậy, cái ghế ken két. Không nói gì, chỉ vứt lại phong bì tiền xuống bàn. Một nụ cười gượng gạo, cay đắng, trượt trên môi hắn. “Được. Tao sẽ xem. Nhưng đừng bao giờ tìm tao sau khi mọi chuyện xong. Mày cũng đừng bao giờ biết tao là ai. Tao chỉ là… người bạn sát thủ của mày.” Hắn quay gót, lao ra ngoài cửa, hòa vào bóng tối của con hẻm, để lại Denni ngồi một mình với đống tiền lẻ và một thứ gì đó vừa được sinh ra, vừa bị phá vỡ. Người bạn sát thủ. Cái tên đó, cậu lặp đi lặp lại trong đầu, như một câu thần chú. Nó nghe có vẻ hoàn hảo. Quá hoàn hảo để đúng như một giấc mơ xấu hổ của một đứa trẻ. Cậu chưa biết, người bạn sát thủ đó, cũng chính là tấm gương phản chiếu của chính sự bất lực, của những rạn nứt, của những thứ mà cậu muốn xóa sổ – và rằng, đôi khi, để dọn dẹp một căn phòng, người ta lại phải gọi một kẻ xả rác đáng ngờ, và hóa ra, kẻ xả rác ấy cũng đang cần một cái cớ để tự dọn dẹp chính mình.