"Người Quản Lý của Tôi Ơi!" Cứ mỗi sáng, khi tiếng chuông điện thoại đổ dồn nhắc nhở lịch học dày đặc, Kim Anh lại tự nhủ hai từ "cố lên". Là sinh viên năm cuối trường Đào tạo Giải trí Hàn Quốc, cô gái 21 tuổi ấy đã đánh đổi cả tuổi trẻ để học cách trở thành một quản lý tài năng – người đứng sau truyền lửa cho những ngôi sao nhạc pop tỏa sáng. Mơ ước nghe rất đỗi giản dị: Một ngày nào đó, trên sân khấu lấp lánh ánh đèn, nghệ sĩ của cô sẽ quay sang nói câu "Người Quản Lý của Tôi Ơi!" với sự tin tưởng trọn vẹn. Nhưng giấc mơ ấy giờ đây mong manh hơn cả bong bóng xà phòng. Kẻ đẩy Kim Anh vào góc tường không ai khác là Min Ji – đối thủ cùng lớp luôn coi cô là vật cản trên con đường thăng tiến. Chỉ cần một tin nhắn nặc danh gửi đến ban giám hiệu, thứ ánh hào quang Kim Anh gầy dựng bấy lâu sẽ vỡ tan tành. Bởi lẽ, Min Ji đã đào được thứ cô chôn giữ suốt 5 năm: Những ngày tháng làm trợ lý "dọn dẹp scandal" cho một công ty giải trí đen tối, nơi cô phải dùng mọi thủ đoạn để cứu danh tiếng cho các nghệ sĩ vô đạo đức. Ký ức ấy giống như vết sẹo chưa lành, và giờ đây nó đang bị khoét sâu bởi chính kẻ muốn nhìn cơ nghiệp của cô bốc cháy. Kim Anh biết rõ: Trong ngành giải trí, sự hoàn hảo là chiếc mặt nạ không được phép rơi. Một quản lý từng dính líu đến "xử lý rác" cho giới nghệ sĩ hư hỏng sẽ mãi bị gọi là kẻ tiếp tay cho cái ác. Cô không thể để điều đó xảy ra, nhất là khi nhà sản xuất hàng đầu SM Entertainment vừa ngỏ ý mời cô làm việc sau tốt nghiệp. Đêm nay, trước màn hình máy tính dán đầy sticky note ghi dòng "Người Quản Lý của Tôi Ơi!" – lời nhắn cô tự viết để tự động viên mình – Kim Anh phải đưa ra lựa chọn: Bán linh hồn cho Min Ji để đổi lấy im lặng, hay đối mặt với bùn đất quá khứ và đánh mất tất cả? Bấm máy!