Phương đang ở hồi nước sôi lửa bỏng của startup làm nền tảng kết nối người chăm sóc người già tại địa phương – dự án cô ấp ủ suốt 3 năm, giờ khát vốn đến mức tiền thưởng cho nhân viên tháng này còn chưa chốt được. 12 lần pitch trước, nhà đầu tư đều lắc đầu, riêng ông Hùng – chủ chuỗi resort lớn nhất vùng, người nắm giữ chìa khóa vòng gọi vốn 5 tỷ cô cần – lại có cái răng nhỏ: chỉ xuống tiền cho founder nào có gia đình êm ấm, bảo rằng "người không lo nổi cho nhà mình thì làm sao lo nổi cho khách hàng". Cái gia đình của Phương thì… bất ổn suốt 7 năm nay. Từ hôm bố cô bị tai biến nhẹ nằm viện, mẹ bán cả đống vải vụn của tiệm may để đóng viện phí, hai vợ chồng cứ cãi nhau suốt: bố trách mẹ không chăm sóc kỹ, mẹ bảo bố cáu kỉnh khó chiều. Em trai cô năm nay 22 tuổi, bỏ học đại học mấy tháng nay, ngày ngày khóa cửa phòng chơi game, cả nhà mấy tuần mới ngồi chung bàn ăn một lần. Tết vừa rồi, cả nhà còn không chụp chung tấm ảnh nào. Thế là Phương nảy ra cái bậy: dàn dựng một kỳ nghỉ gia đình hoàn hảo 3 ngày 2 đêm tại resort của ông Hùng, mời ổng "ghé thăm tình cờ" để chứng minh mình có gia đình ổn định. Cô bỏ ra nửa tháng lương thuê thợ trang điểm cho mẹ, mua cho em trai cái laptop gaming nó đòi suốt năm, cắt đôi đêm thức sửa cái áo sơ mi cũ bố thích mặc – chỗ cổ áo bị rách từ hôm bố ngã ở vườn, cô khâu kín lại, chỉ mình cô biết. Cô dặn dò kỹ: "Lên đó không được nhắc chuyện nợ ngân hàng của chị, không được nói em bỏ học, bố nhớ để gậy ngoài cửa, đừng để ông Hùng thấy chân bố còn yếu". Sáng hôm đi, cô đứng giữa cửa nhà hét toáng: "Nhà mình đi thôi! Không là lỡ chuyến xe khách cuối cùng trong ngày đấy!" Nhưng màn kịch chẳng bao giờ chạy đúng kịch bản. Giữa bữa tối nhà hàng resort, ông Hùng đúng là ghé thật – Phương mừng rỡ định kéo cả nhà lại chào hỏi, thì bố cô đứng dậy đi vệ sinh, chân bất ngờ yếu, ngã phịch xuống sàn. Mẹ quên cả dép chạy lại đỡ, mắng: "Ông có chịu để cái gậy không, ngã ra thế này chết con à!", em trai vứt luôn cái điện thoại đang chơi game chạy lại đỡ bố dậy, lỡ mồm nói: "Em đang bán đồ game online kiếm tiền giúp chị Phương đấy, không phải bỏ học đâu ạ". Phương đứng đấy tái mặt, định chạy ra giải thích thì thấy ông Hùng đã bước tới, không nhìn vào cái laptop mới tinh của em trai, cũng không nhìn cái áo sơ mi vá lại của bố, mà nhìn cách mẹ lấy khăn lau mồ hôi cho bố, cách em trai đỡ bố ngồi lại ghế, tay run run nhưng giữ chặt. Liệu màn kịch này có giúp Phương chốt được cái deal 5 tỷ cô mơ ước, hay chính cái sự vụng về, lộ liễu của nó lại vô tình phá vỡ bức tường âm thầm giữa mấy người, khiến cả nhà nhận ra 7 năm qua họ chỉ đợi một cái cớ để ngồi lại với nhau? Sau chuyến đi, em trai rủ Phương cho làm social media cho startup, mẹ bắt đầu nấu lại món canh chua cá lóc bố thích mỗi tối, còn bố – người chưa bao giờ khen con gái – lục lọi trong tủ ra cái máy ảnh cũ, bảo: "Sáng mai cả nhà chụp ảnh nhé. À, Nhà mình đi thôi không, ghé cái hồ nuôi cá kia câu cá về nấu canh cho mẹ con cháu ăn".