Những Kẻ Ăn Thịt Người 2: Raghorn – Một cơn mưa như trút nước xối xả xuống con đường đất đỏ ngoằn ngoèo giữa rừng già âm u. Chiếc xe khách cũ kỹ lảo đảo trượt bánh trên vũng lầy, cả nhóm du khách bên trong hét thất thanh trước khi đầu xe đâm sầm vào thân cây cổ thụ. Kính vỡ vụn, lốp xì hơi, mùi xăng lẫn máu tanh tưởi bốc lên nồng nặc. Đó chỉ là khởi đầu cho cuộc vật lộn sinh tử của họ – những kẻ xấu số vừa rơi trúng "lãnh địa" của gia đình quái dị mang tên Raghorn. Khói xe chưa tan, tiếng gầm gừ rợn người vọng ra từ lùm cây rậm rạp. Một bóng đen lù lù tiến về phía xác xe – gã đàn ông trọc đầu, da đầy sẹo lồi, tay lăm lăm lưỡi rựa gỉ sét. Sau lưng hắn, cả gia đình lần lượt ló dạng: lũ trẻ cười khúc khích như điên dại, người đàn bà móm mém nhai nhồm nhoàm thứ gì đỏ lòm trong tay. Chúng chẳng phải những kẻ săn bắn thông thường – đây là buổi "đi chợ" của lũ quỷ đói, và nạn nhân chính là món hàng tươi sống. Bọn Raghorn không vội giết chết con mồi ngay. Chúng khoái trá hơn khi dí súng vào gáy từng người, lùa cả nhóm xuyên qua khu rừng rậm đầy bẫy chông ngụy trang. Chỗ đất bằng phẳng bỗng sụp xuống – một căn hầm bí mật hôi hám hiện ra, xương người chất đống như củi, lớp da mặt khô cong treo lủng lẳng trên xà nhà. Giữa đống hài cốt ấy, cụ già Raghorn ngồi chễm chệ trên ghế nhô lên, mắt đục ngầu nhìn đám nạn nhân bằng ánh mắt thèm khát: "Thịt tươi đấy… Chậm rãi mà thưởng thức!" Những gì diễn ra sau đó là chuỗi kinh hoàng không tưởng. Cô gái tóc vàng bị lôi lên bàn đá, lưỡi dao mổ lướt qua cổ cô ướt sũng mồ hôi – nhưng Raghorn dừng lại đúng khoảnh khắc cô gần ngất xỉu. Chúng cho nạn nhân chạy trốn trong bán kính 500 mét, rồi rượt đuổi như thú săn mồi. Tiếng rít mừng rỡ của lũ trẻ, tiếng gã đàn ông sẹo mặt giãy đành đạch dưới hố bẫy tẩm phân người, mùi thịt cháy khét từ xác một du khách bị thiêu trên giàn hỏa… Tất cả dồn nạn nhân vào sự lựa chọn tàn khốc: bị xẻ thịt sống, hay tự lao vào hàm lũ cá sấu đói dưới đầm lầy? Raghorn không đơn thuần là những kẻ đói ăn – chúng tôn thờ nghi lễ máu me. Thủ lĩnh gia tộc từng thì thào vào tai nạn nhân trước khi chặt đầu họ: "Mày sẽ thành phần ngon nhất trong bữa tiệc tối nay!". Và ở nơi không bản đồ nào vẽ lại được ấy, nhóm người xấu số dần nhận ra sự thật: chết không phải điều đáng sợ nhất. Đáng sợ hơn là bị nhốt làm "gia súc", ngày ngày nghe tiếng bọn chúng bàn luận xem nên xắt thịt mình theo kiểu nào…