Những kẻ xấu xa: Đột nhập (Phần 2) Chẳng có ai sinh ra đã mang áo tù nhân hay giấc mơ trở thành ông trùm. Với cái băng này, con đường tội phạm thực chất chỉ là một chuỗi những quyết định "thiếu suy nghĩ" được bọc lại bằng lớp vỏ bọc "liều ăn nhiều". Nếu phần một kể về cái khoảnh khắc họ đẩy cánh cửa định mệnh thì phần hai mới là thứ thực sự giải thích tại sao họ chẳng thể quay lại làm nghề tay trái tử tế nữa. Mọi chuyện bắt đầu từ những thất bại ngớ ngẩn tưởng chừng như sẽ chấm dứt sự nghiệp ngay tại vạch xuất phát. Cái ngày họ định "thử vận may" với tiệm vàng phố cũ, rốt cục lại mở nhầm cửa phòng kế toán của một công ty xây dựng đang phá sản. Thay vì hoảng loạn rút lui, cả nhóm lại ngồi đấy ăn vụng mì gói trong kho, bàn nhau cách… đòi nợ hộ chủ tiệm. Cứ thế, từ một phi vụ trộm cắp nghiệp dư, họ vô tình vướng vào mạng lưới nợ nần ngầm, nơi mà việc "giải ngân" lại đòi hỏi những kỹ năng phá khóa cửa hậu và né camera mà họ vô tình thành thạo. Phim không tô vẽ sự nghiệp đầu trộm đuôi cướp này bằng máu hay đao kiếm. Chất hài nằm ở chỗ: mỗi lần họ tính làm điều ác, vũ trụ lại đẩy họ vào tình huống phải làm… điều tốt. Muốn cướp xe thì lại accidentally cứu được đứa trẻ lạc đường, định tống tiền giám đốc thì lại phát hiện ra kế hoạch tham nhũng khiến cả thành phố điêu đứng. Chính những lần "lỡ tay" cứu thế giới đó lại vô tình xây dựng danh tiếng ngầm cho họ, biến một đám nghiệp dư thành đối tượng mà cả giới ngầm lẫn cảnh sát đều phải dè chừng. Bối cảnh tiền truyện được cài cắm khéo léo vào những kẽ hở của thành phố – những con hẻm chưa kịp lên đèn neon, những quán cà phê vỉa hè nơi tin tức rò rỉ nhanh hơn báo chí, và những mối quan hệ chằng chịt mà sau này sẽ là nền tảng cho các bộ phim chính. Xem Những kẻ xấu xa: Đột nhập (Phần 2), bạn sẽ không thấy những kẻ phản diện bóng bẩy hay kế hoạch hoàn hảo. Bạn sẽ thấy sự vụng về, những cuộc cãi vã phân chia chiến lợi phẩm chỉ toàn tiền lẻ và hóa đơn điện, cùng một thứ tình đồng đội kỳ lạ nảy sinh từ việc cùng nhau "chạy giặc" khỏi những rắc rối do chính họ tạo ra. Đó là hành trình từ những gã thất nghiệp chán đời thành một thế lực ngầm, không nhờ tài năng siêu đẳng, mà nhờ khả năng… sống sót qua những tình huống dở khóc dở cười. Khi màn hình tối lại, câu hỏi lớn nhất không phải là họ sẽ phạm tội gì tiếp theo, mà là liệu đám người này có bao giờ nhận ra mình đang đi sai đường hay không?