Năm tháng trôi qua trong căn phòng dưới tầng hầm nhà giam, Thanh tra Phan Dịch Phong (Mã Quán Đông) không phí ngày tháng. Khuôn mặt gầy guộc, đôi mắt thâm quầng nhưng sắc bén hơn bao giờ hết, ông như một con sói già nuốt chửng từng tí thông tin từ những miệng lươn, những bí mật nhỏ nhoi, rồi từ đó dệt nên một bức tranh vĩ đại và đầy máu me về đường dây ma túy “Bột Tinh Linh”. Thành công dồng dập đưa Quyền Thế Hào (Đỗ Yến Ca) - kẻ cầm đầu với danh xưng “Ông Hoàng Sương Khói” - ra trước vành móng ngựa vẫn không khiến ông nào thôi day dứt. Thế Hào mỉm cười, nhưng con người đó là một mê cung. Án treo, án treo nhẹ... mọi thứ đều có thể xảy ra với một tay ăn nói khéo léo, một lũ trợ lý am hiểu ngóc ngách pháp luật. Và Dịch Phong biết rõ, với bản chất của mình, Thế Hào không dừng lại. Hắn sẽ tu luyện, chờ thời cơ, và rồi再次 thổi bùng lên ngọn lửa hủy diệt ấy. Lo ngại ấy không chỉ là cảm giác, mà là một sự tính toán lạnh lùng. Với tư cách một người từng trải trong cuộc chiến chống tội phạm có tổ chức, Dịch Phong hiểu rằng: chặt một cành, thân cây mới mọc lại. Chỉ có phá hủy tận gốc, tận nguồn nguyên liệu, tận cơ sở sản xuất bí mật ẩn sau lớp vỏ bọc xã hội danh giá, mới có thể chấm dứt được. Nhưng đây không phải nhiệm vụ cho những người mặc áo blouse trắng trong phòng thí nghiệm hay những cảnh sát truy nã thông thường. Đây là chiến tranh giấu mặt, đòi hỏi những con người có thể trở thành cái bóng, tiến vào trận tuyến sâu bên trong lòng địch mà không bị phát giác. Từ đó, một kế hoạch táo bạo được ông đề xuất lên cấp trên: thành lập một đội đặc nhiệm nữ, hoạt động hoàn toàn bí mật, tư thế độc lập, có quyền tiếp cận các mục tiêu ở mọi tầng lớp xã hội. “Nữ Điệp Viên Ngầm” – cái tên ấy được đặt ra, mang chút mê tín, chút nguy hiểm, và một khát khao cháy bỏng được ghi tên vào lịch sử. Ba cô gái được lựa chọn không phải là những điệp viên thông thường. Họ là những viên Ngọc thô mài giũa qua những nghiên cứu, thử thách khắc nghiệt, và mỗi người mang một bộ phần trời ban, vừa là vũ khí, vừa là lỗ hổng. Thẩm Giai Kỳ (Trương Hy Văn), “Nữ Sherlock Holmes” – cô được ví như vì khả năng quan sát đến từng chi tiết nhỏ nhất. Một vết bẩn trên giày da, nếp nhăn phía sau cổ áo sơ mi, thói quen vuốt tóc khi nói dối... tất cả đều là chữ viết mở trong cuốn tự truyện của kẻ đối diện. Giai Kỳ không chỉ phân tích hành vi, mà còn lắng nghe những điều không nói, đọc được nỗi sợ, tham vọng, hay sự day dứt ẩn sau lớp vỏ bọc xã giao. Trí tuệ cô như một chiếc máy tính lượng tử, kết nối mọi mảnh thông tán từ cuộc trò chuyện lịch sự đến bản tin báo giá nguyên liệu trên dark web. Giang Diệu Tư (Trần Oánh) – cao thủ võ thuật, đầu óc nhạy bén. Vẻ ngoài kiêu sa, tóc dài óng mượt phủ xuống vai, Diệu Tư có thể là một người mẫu năng động, một doanh nhân năng động, nhưng bên trong là một cỗ máy chiến đấu được đúc hoàn hảo. Cô không chỉ coi trọng sức mạnh thể chất, mà còn là một chiến lược gia hành động. Mọi không gian – từ cầu thang máy sang trọng đến bãi đỗ xe tối tăm – đều có thể trở thành đấu trường của cô. Trí nhớ về cử động, góc tấn công, điểm yếu cơ thể của đối thủ, tất cả được lưu trữ và xử lý tức thời. Người ta hay nói về “dòng chảy” trong võ thuật, và Diệu Tư chính là dòng chảy đó: linh hoạt, khó lường, và hủy diệt khi cần. Đồng Tiểu Như (La Dục Nghi) – “kho dữ liệu di động”. Nếu Giai Kỳ là bộ não phân tích, Tiểu Như chính là trái tim và hệ thần kinh của đội. Cô có khả năng biến hóa gần như vô hạn: một cô gái hồn nhiên mua cà phê, một kỹ thuật viên IT lầm lũi, một ả vợ phụ hồ, một tín đồ shopping... nhiều khiến các mục tiêu không bao giờ nghĩ rằng chính người họ vừa trò chuyện lại là người đang ghi nhận mọi chuyển động, ánh mắt, nhiệt độ phòng, và tất cả tin nhắn được gửi/nhận. Cô không phải là cái máy ghi âm vô tri, mà là một nghệ sĩ hóa thân, mỗi lần vào vai là mô phỏng hoàn toàn tính cách, lịch sử và phản ứng của nhân vật đó. Đối với cô, thế giới là một table role-playing game khổng lồ, và cô chính là người chơi giỏi nhất. Cả ba cùng nhau, họ trở thành một cỗ máy săn tìm tinh vi. Họ không tìm kiếm ma túy, mà tìm kiếm con người đứng sau, những kẻ vận hành cỗ máy ấy. Họ phải tiếp cận vào thế giới của những doanh nhân, những chuyên gia, những kẻ lấy tiền bạc và sức ảnh hưởng che đậy những hoạt động bóng tối. Và cái bóng lớn nhất hướng về phía đó chính là Lưu Biểu (Quan Lễ Kiệt) và Ca Bang Ni (Thiệu Mỹ Kỳ). Cặp vợ chồng doanh nhân thành đạt này có tất cả: sự nghiệp rực rỡ trong lĩnh vực xuất nhập khẩu nguyên liệu thực phẩm hữu cơ quốc tế, những bữa tiệc sang trọng với giới tinh hoa, và một cô con gái Lưu Bảo Nghi (Chung Nhu Mỹ) - niềm tự hào, ý chí, và cũng là điểm yếu duy nhất không thể thay thế. Bảo Nghi xinh đẹp, thông minh, và trong trắng. Cô yêu cha mẹ, tin tưởng tuyệt đối vào “nghiệp” sạch sẽ của họ. Đây chính là chỗ dựa tinh thần vững chắc, và cũng là con dao hai lề đặt trên cổ hai kẻ phạm tội. Nếu ai đó đe dọa đến sự an toàn, hạnh phúc của Bảo Nghi, cả hai sẽ không ngần ngại thiêu đốt cả thế giới. Chính mối liên hệ mật thiết này – tình yêu thương vô điều kiện – đã biến họ thành những con rối, nhưng cũng là những con rối có thể trở nên cực kỳ nguy hiểm khi bị chạm vào. Theo chỉ đạo của Dịch Phong, ba nữ điệp viên ngầm sẽ phải chen vào cuộc đời của Lưu Biểu và Ca Bang Ni. Họ không thể trực tiếp thẩm vấn, mà phải trở thành một phần của thế giới đó. Giai Kỳ sẽ bắt chước phong cách nói chuyện của các doanh nhân hàng đầu, tìm ra điểm giao thoa trong các cuộc họp kín. Diệu Tư sẽ tìm cách bảo vệ, hoặc chen vào đội ngũ an ninh riêng của họ, để cảm nhận được lực lượng tác chiến thực tế và những khoảng trống trong hệ thống. Tiểu Như, với vô số bộ mặt, sẽ cắm vào làm trợ lý, chuyên gia tư vấn, thậm chí là nhân viên phục vụ tại những bữa tiệc, để ghi nhận từng lời thì thầm, từng cuộc gọi bí mật, từng cái bắt tay. Họ biết, mỗi bước tiến là một sự đánh đổi, rủi ro rơi vào vòng xoáy của Hiệp hội Tứ Liên – thế lực ngầm được cho là đứng sau tất cả, nơi mà Quyền Thế Hào chỉ là một quân cờ nhỏ. Họ không chỉ săn lùng một đường dây ma túy, mà là phải đào sâu vào một hệ sinh thái tội phạm xuyên quốc gia, nơi sự giúp đỡ từ một nhà đầu tư cũ, một chính trị gia tham nhũng, hay một giao dịch buôn người, đều có thể là mảnh ghép để lộ diện “Bột Tinh Linh”. Và điểm gần như bất khả thi: họ phải làm tất cả những điều đó, trước mắt cả hai kẻ chủ mưu đang luôn cảnh giác và trước sự trong trẻo, ngây thơ của đôi mắt Bảo Nghi – đôi mắt vừa là điểm yếu, vừa là thứ duy nhất có thể khiến hai con quỷ dữ phải dừng lại suy nghĩ. Cuộc chiến không chỉ là trí thông minh và sức mạnh, mà còn là một sự giằng xé tàn khốc giữa tình yêu thương và sự tha hóa. Có lẽ, chìa khóa để phá vỡ “Bột Tinh Linh” nằm ở chính sự trong sạch của cô con gái ấy, và liệu ba nữ điệp viên có đủ tài tình để không chỉ phá hủy một đường dây, mà còn giữ cho ánh sáng mơ hồ trong đôi mắt ấy không bị dập tắt trong bóng tối của chính cha mẹ nó?