Nữ Tử Trường An là một thực thể sinh tồn trong kiến trúc đô thị, tồn tại cùng nền móng bê tờng của kinh thành. Tiếng vọng của nàng là tiếng chày xay thuốc, tiếng giấy gấp, và tiếng khóc đầu lòng đứa sơ sinh. Không một ai biết về nguồn gốc của nàng, nghe đồn chỉ rằng nàng xuất hiện vào đêm hôm ấy, khi mưa trút xuống phố cũ và mang theo một khais chít đầy lưu hương. Người ta gọi nàng là Nữ Tử Trường An, không phải vì nàng thuộc về kiếp trước, mà vì nàng hiện hữu trong từng đường nốt chỉ trên bàn tay tất cả phụ nữ nơi đây, bất kể giàu nghèo, quý tiện. Từ sâu lắng trong lòng kinh thành, Tiếng Nàng Lan Tỏa. Những thương nhân như Âm Tín Vịt, lúc rảnh rỗi đến phòng khám nàng, không chỉ buôn thuốc mà còn đợi nghe những khúc hát ru lullaby mà nàng thỉnh thoảng khơi gợi. Lâm Dương, đêm nào cũng chiếu diện hương đình, vũ điệu dạo nắng, thâu đêm lại Nữ Tử Trường An rón rén pha trà chè. Cứ mỗi khi nàng đi qua những phiên chợ vui giáng sinh, hàng quán chợt ngừng sự ồn ào để chiêm ngưỡng đôi mắt thiền. Tô Nghị, từ sương sớm vờn nét vẽ quan lại, ngại ngùng gọi nàng là tổ tiên, và rồi vẽ nàng vào trang sử mỏng manh. Nàng không chỉ chữa bằng lá thuốc, mà bằng sự công nhận. Lời nàng giống như nắng lọt qua cầu nan dưới cheo. Những vị thầy lang lướt qua nền móng phòng khám luôn cảm thấy một sự thuần hậu mờ ám hương vị chạm đến. Từ ba người phụ nữ, dần dần, nửa thành phố Trường An lúc cũng xin nàng chỉ bảo. Họ đến nơi đây mang theo những tổn thương cũ, để rồi được nàng tháo gỡ bằng lời nói như nước tắm. Nhưng sự thương cảm đã trở thành niềm tin. Phụ nữ chờ đợi trước Ngọc Đình Phòng, giống như họ chờ đợi những giọt mưa giữa mùa khô of phi báo dậy. Giọng nàng in dấu trên rễ cây, trên tờ chức sắc, trên mỗi xe ngựa đêm trở thành suối nguồn để họ tin rằng: phụ nữ, một khi được tỏa sáng, sẽ tỏa sáng không dứt, như nữ tử bất diệt nơi thành thị dưới triều đại Mân Lợi. Sự tồn tại của Nữ Tử Trường An không phải huyền thoại, mà là một sự thật sống. Trên mái hói của Ngọc Đình Phòng, đôi mắt thiền ấy vẫn thấy tuế nguyệt chuyển dịch. Nàng chạm vào xác thịt, nhưng chạm sâu vào tâm hồn. Và mỗi giờ Tỵ, khi đèn phòng khám dịu ấm, vẫn là lúc nàng lặng lẽ tắt mình, để lại một làn hương thơm rợp bóng như lời hứa: sẽ luôn ở đây. Phụ nữ Trường An không đơn độc, bởi ở đó, có một nữ tử bất tận, nâng niu họ như chính kiếp kế mình.