"Nửa Tỉnh Nửa Mê" - trạng thái ấy cứ bám riết lấy Diệp Tinh Vãn mỗi đêm. Khi tiếng thở gắt của Cố Dịch Tiêu vẳng bên tai, cô chợt tỉnh, mắt nhắm nghiền mà lòng quặn thắt. Bàn tay anh khóa chặt eo cô như sợ mất đi thứ gì, nhưng chính hắn mới là kẻ đã đẩy nàng vào vực sâu tự hủy hoại. Mười lăm năm hiểu lầm ấy chất chồng thành núi dao găm, mỗi nhát đâm sâu hơn bởi cách hắn ngày đêm dùng quyền lực mình biến cô thành con rối. Diệp Tinh Vãn không còn là cô gái ngây thơ ngày nào. Ánh mắt long lanh ngày trước giờ đục màu chua xót, nụ cười dịu dàng khóa chặt sau hàm răng cắn chặt. Cô biết Cố Dịch Tiêu yêu điên cuồng, cũng là gã khát máu muốn nuốt chửng linh hồn cô. Thế nên, thay vì giãy giụa, nàng chọn cách mỉm cười rót ly rượu độc vào chính tim mình - mật ngọt tình yêu trộn lẫn nọc độc hận thù. Cố Dịch Tiêu càng siết, càng đau, càng muốn chiếm đoạt… lại càng chìm sâu vào mạng nhện do chính tay nàng giăng. Đêm nào cũng thế, khi những ngón tay lạnh giá của hắn lướt trên sống lưng cô, Diệp Tinh Vãn nhắm mắt thở dốc. Môi chạm môi, hơi thở quyện vào nhau, nhưng tiếng thì thào của hận ù lên từng hồi như gió rít qua khe cửa. "Em có thể vứt bỏ hết những năm tháng ấy không?" - giọng Cố Dịch Tiêu khàn đặc, gần như van nài lúc chiều nay hiện lại. Diệp Tinh Vãn không đáp, nước mắt cô rơi xuống gối hóa thành những vết thương âm ỉ. Cố Dịch Tiêu có sám hối thật chăng? Hay cũng chỉ là con bài nhử nàng xuôi tay buông tha? Thân thể đã trao nhau, nhưng trái tim dường như mãi Nửa Tỉnh Nửa Mê. Hắn muốn chuộc lại lỗi lầm bằng thế giới kim tiền nguy nga, nàng lại lặng lẽ nhặt nhạnh từng mảnh ký ức vụn vỡ. Niềm hạnh phúc mong manh ấy liệu có đủ vá lành mười lăm năm nhuốm đỏ máu và nước mắt? Thỉnh thoảng, Diệp Tinh Vãn tự hỏi: nếu những gì cô và hắn có lúc này chỉ là ảo ảnh của người say tình, thì khi tỉnh rượu, liệu trái tim tan nát kia còn đủ sức yêu thương…