Ở Đài Loan, từ “Núi Tế vong” – hay còn gọi là “Núi Ngọc Sơn” trong một số diễn đạt – vốn đã là một cụm từ mang sắc thái cảnh báo, như một lời thì thầm từ đáy sâu của những câu chuyện địa phương. Không chỉ đơn thuần là một địa danh, nó còn là một ranh giới vô hình giữa thế giới của những kẻ mải mê sự khám phá và thế giới của những bí mật nằm ngoài sự cảm nhập thông thường. Người ta truyền rằng, dưới chân ngọn núi ấy, trong khu rừng già uốn lượn, có một lời nguyền đã được ghi chép qua nhiều thế kỷ: “Nếu chẳng may lạc trong rừng mà thấy bóng người mặc áo mưa màu vàng thì tuyệt đối đừng đi theo.” Lời cảnh báo ấy không phải lời run rủi mơ hồ, mà là một lời cảnh tỉnh khắc nghiệt, vang lên từ những trải nghiệm kinh hoàng của những ai từng bị mắc kẹt trong vòng xoáy của nơi ấy. Gia Minh, Ngọc Hân và An Vĩ – ba mảnh ghép không thể tách rời trong câu lạc bộ leo núi của trường đại học – vốn là những người mang trong mình tinh thần mạo hiểm thuần khiết. Họ yêu núi, yêu những cung đường chưa được đặt tên và niềm vui của sự vượt qua giới hạn bản thân. Trong chuyến đi ấy, ban đầu mọi thứ diễn ra bình thường: tiếng cười giòn tan dưới tán lá, âm thanh của giày dẫm lên sỏi đá, và những bức ảnh check-in rực rỡ. Thế nhưng, một tia hiếu kỳ quá mức, một chút ngạo mạn về sự “tìm tòi” khác biệt, đã đưa họ vượt qua tấm bản đồ, bước chân bất tuân vào một khu vực được đánh dấu “cấm” bằng những tấm biến gỗ cũ kỹ, nhuốm màu thời gian. Họ nghĩ rằng mình chỉ đi một chút xa, rằng hiểu biết và kinh nghiệm của ba đứa bạn đủ để đối mặt với bất cứ điều gì. Rồi thì sự hoang mang ập đến. Không phải một lần, mà là từng đợt. Dù họ đã cẩn thận buộc những dải vải trắng dọc theo đường đi – những dấu hiệu nhỏ bé, rách nát trong thế giới rộng lớn của rừng sâu – nhưng mỗi lần quay lại, họ lại thấy mình đứng trước chính cái thân cây quen thuộc đó, cái bụi cây mà họ đã từng chú ý vài trăm bước phía trước. Không gian dường như bị xoắn lại, bản đồ tinh thần bị xé toạc. Họ đi, và họ cứ luôn trở về. Không phải đi lầm, mà là bị giữ lại. Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang giữ chân họ ở một vòng xoay ảo ảnh, nơi thời gian và không gian kia run rẩy, và lý trí bắt đầu tan rã. Giữa màn sương mù dày đặc như một tấm chăn ướt, lạnh giá, xuyên thấu xương, thì một hình bóng vô thần hiện ra. Một người, hoặc là bóng ma của một người, mặc chiếc áo mưa màu vàng – một màu sắc lạc lõng, chói lóa trong tĩnh lặng của rừng già. Bóng người ấy đứng ở xa, không cử động, không tiếng động, như một điểm nhấn duy nhất trong màn mờ ảo. Đối với ba người bạn trong cơn cùng cực, đó là một tia sáng, một hy vọng man man rằng họ không còn đơn độc, rằng có ai đó – một người bản địa, một người hái lượm, một người giang hồ rừng – có thể dẫn lối họ ra khỏi cái bẫy vô hình này. Ý nghĩ “đừng đi theo” trong lời cảnh báo cổ xưa chợt lóe lên trong đầu Gia Minh, nhưng nó vụt qua nhanh giữa làn sương mù của sự hoảng loạn và khát khao được cứu rỗi. Khi họ lao về phía bóng vàng, khi những tiếng gọi, những lời cầu xin vang lên trong không gian tĩnh mịch, thì bóng vàng ấy chuyển động. Nó không bước, nó trôi, nhẹ nhàng, không để lại dấu chân trên lớp sún lá dày. Và rồi, những hiện tượng kỳ lạ bắt đầu – không phải chỉ là hiện tượng, mà là một sự chuyển hóa thực sự của thế giới xung quanh. Âm thanh của rừng như bị hút sạch, chỉ còn lại tiếng thở dồn dập của chính họ. Ánh sáng ban ngày chuyển thành một tối sẫm không nguyên nhân. Màu xanh của lá cây nhạt dần, như bị rửa trôi. Và một thứ âm thanh khác, như tiếng khóc, như tiếng gọi tên, vang lên từ đâu xa xôi, từ chính đất dưới chân họ, khiến tóc gáy dựng đứng. Đó không còn là chuyện lạc đường trong rừng thông thường. Đó là bước chân đầu tiên vào một vùng đất thực sự bị lãng quên, nơi những lời cảnh báo cũ kỹ không phải để đọc, mà để tuân thủ. Cả ba người bạn lúc này mới vỡ ra rằng: họ không phải đang bị mắc kẹt trong một vòng lặp địa lý, mà là đang bị cuốn vào một vòng lặp hiện tượng, và bóng người áo vàng kia, chính là cái cửa, hay chính là cái bẫy, dẫn dắt họ vào giữa vòng xoáy của những điều mà con người không nên chạm trán. Hiện tượng, giờ đây, đã thực sự trở thành kịch.