Ở Rể (Phần 1) Gió đêm lùa qua khe cửa gỗ mỏng, kéo Ninh Nghị tỉnh giấc. Hắn nhìn bốn bức tường gạch nồng nặc mùi trầm hương lạ lẫm, lòng bỗng chùng xuống. Mới sáng nay thôi, Doãn Ninh - ông trùm ngành bất động sản Sài Thành - vẫn đang chủ trì cuộc họp tỷ đô. Vậy mà giờ đây, thân xác hắn lại mắc kẹt trong thế giới Vũ triều xa lạ, trơ trọi trong căn phòng tân hôn đỏ chói mà chẳng có tơ duyên. Tiếng chân người thoăn thoắt ngoài hành lang. "Cô chủ đi rồi ạ?" - giọng tì nữ thì thào. "Thương thuyết với lái buôn Tây Bắc đấy!" - người hầu già thở dài. Ninh Nghị bật ngồi dậy, tay chạm vào chiếc áo lót gấm thêu hoa văn kỳ dị. Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, hắn đã trở thành "con rể ăn nhờ ở đậu" của Tô gia trang - thương hộ buôn vải tầm trung mạt hạng ở Nam Kinh. Nơi tân phòng, hơi sương lạnh vẫn còn quyện trên mâm ngũ quả. Tô Đàn Nhi - vị thê tử chưa kịp nhìn mặt chồng - đã cuốn gói ra đi từ canh ba. Tương truyền, cô chủ Tô gia 16 tuổi đã một tay cứu phủ thương đứng bên bờ phá sản. Giờ đây khi cha đau nặng, lại thêm nạn lũ lụt tàn phá vải mộc ở Giang Nam, đêm động phòng thành đêm tính toán - tiếng bàn toán lạch cạch thay cho lời ân ái. Hắn bước ra sân, mảnh trăng quạt khẽ nghiêng trên mái ngói rêu phong. Dưới bếp, mụ quản gia lầm bầm xóc nồi cháo: "Rể quý nhà nuôi người mà ăn trắng mặc trơn, chi bằng con chó giữ cổng còn biết sủa vài tiếng!". Ninh Nghị cúi nhìn đôi tay trắng mịn vốn chỉ quen ký lệnh chuyển khoản, bỗng nheo mắt cười. Cửa hiệu vải sắp đóng cửa? Khách hàng thất tín? Thuế quan bóp cổ? Hay khoản nợ ngân hàng tư nhân sắp đáo hạn? Đời Doãn Ninh chưa từng sợ thử thách... bởi hắn chính là kẻ tạo ra cửa ải cho thiên hạ!