Hai người bạn gắn bó như hình với bóng suốt mười năm trời. Bình quê ở Bến Tre, lanh lẹn như con chim sẻ. Thịnh Sài Gòn chính hiệu, nhìn đời bằng đôi mắt nửa hờn dỗi nửa lãng mạn. Căn gác trọ nhỏ trong ngõ hẻm Nguyễn Du là vương quốc riêng của đôi bạn nghèo giữa phố phường chật chội. Đêm đêm tiếng cười đùa át cả tiếng còi xe bên ngoài, hai gã trai trẻ tưởng chừng sẽ cùng nhau đi hết thanh xuân. Cuộc đời lật bàn cờ vào một chiều mưa tháng Bảy. Thịnh bỗng thừa kế căn biệt thự bỏ hoang từ người cậu tha hương. Hai tháng sau khi dọn vào biệt thự cổ rêu phong ấy, người quản gia đầu tiên xuất hiện với bộ vest đen bóng loáng tựa như vừa bước từ phim trường ra. Ông ta tự giới thiệu: "Tôi là Lộc - quản gia duy nhất còn rành mạch lối vận hành ngôi nhà này". Mọi chuyện bắt đầu đổi chiều từ chi tiết nhỏ. Bình phát hiện ly cà phê sáng của mình luôn chua hơn bình thường - thứ anh uống mặn mà suốt chục năm Thịnh quá rõ. "Quản gia Lộc ngâm ủ đậu theo công thức của cụ cố cậu", Thịnh nhắc lại lời quản gia với vẻ ngờ nghệch khiến Bình nén tức vào trong. Những buổi chơi nhạc chung trên gác mái dần vắng bóng, quản gia Lộc "kính cẩn" nhắc nhở: "Chủ nhà đang bận việc tiếp khách" mỗi khi tiếng đàn ghita đổ xuống cầu thang gỗ. Thịnh điểu khói thuốc ngoài hiên nhiều hơn, dáng đứng cô quạnh trong mắt Bình. Đỉnh điểm là đêm quản gia Lộc đặt vào tay Bình chồng hóa đơn thanh toán tiền điện nước gấp năm lần tháng trước. "Thịnh bảo cậu phải trả đủ nếu muốn ở lại". Máu Bình sôi lên tìm Thịnh chất vấn, nhưng chỉ thấy phòng ngủ bạn mình khoá trái. Lời nói khó nghe của quản gia đeo bám: "Cậu chủ Thịnh thật sự buồn khi nghe chuyện cậu nhờ quan hệ làm ăn khuất tất". Cuộc hội ngộ tan vỡ trong cú đập cửa ầm ĩ và tiếng khóa xoay lạnh lùng. Mãi về sau, khi Thịnh thả mình xuống giếng trời giữa cơn trầm cảm, anh mới nhận ra bộ vét đen của quản gia Lộc mang mùi nước hoa quen thuộc - thứ mùi đặc trưng của người tình cũ đã bội ước. Từng trang nhật ký nguệch ngoạc trong ngăn kéo gỉ sét khiến hai gã trai lạnh người: "Ngày 14/3: Mai cắm hoa hồng đen lên bàn thờ. Bình sẽ tưởng Thịnh khinh rẻ món quà sinh nhật...". Người đàn bà được quản gia Lộc gọi bằng "cô" trong các cuộc điện thoại vội vã, hóa ra vẫn dằn lòng hận cũ suốt mười năm qua. Đêm chia tay căn gác trọ cũ, ánh đèn đường lọt qua khe cửa sổ vẽ lên tường nỗi ngậm ngùi. Thịnh xoay cốc cà phê đã nguội ngắt: "Nó hành xử y như ngôi nhà ấy vậy - xa hoa mà tối tăm độc hại". Bình gật đầu lặng lẽ, bỗng đưa tay đỡ lấy giọt nước vô hình từ góc mắt người bạn thất thần. Căn biệt thự đồ sộ giờ đây như con quái vật nằm phục giữa lòng Sài Gòn, trong một căn phòng gác mái ẩm mốc, bộ vét đen thủng đáy bị thiêu rụi trong nồi lẩu điện cũ kỹ.