Rắc Rối Tiền Bạc Của Margo (Phần 1) Tiếng khóc thét chói tai của đứa bé nhỏ vừa chào đời như một nhát dao cứa vào tim Margo Millet. Không phải niềm vỡ òa của mẹ tròn con vuông, mà là tiếng khóc biếc của sự tuyệt vọng. Cô nằm trên chiếc giường cũ kỹ, méo mó trong căn phòng trọ bí bách, mùi sữa và nước ốc quyện vào mùi ẩm mốc của tường vôi bong tróc. Cái bụng vẫn còn nặng nề, nhức nhối dai dẳng, nhưng cơn đau thể xác ấy không đáng gì so với cơn đau thắt của túi tiền trống teo. Đại học – nơi Margo từng mơ mộng sẽ đào tạo thành một nhà văn nữ quyền nổi tiếng, những trang sách đầy tham vọng của cô giờ chỉ là những mảnh vụn ký ức đắt giá. Buộc phải gác lại pen và paper khi bụng căng tròn, Margo giờ đây chỉ còn là một bà mẹ đơn thân, 19 tuổi, đối mặt với thực khắc nghiệt: một đứa con ơi là cần cái ăn, cái mặc, và một cuộc sống ngày càng rơi xuống vực túng quẫn. Tiền đâu cho sữa? Tiền đâu cho bỉm? Tiền đâu cho cả hai mẹ con sống qua ngày? Những câu hỏi ấy như quái vật rình rập cô trong đêm, khiến đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ và dằn vặt. Những ngày tháng sau đó là một chuỗi dài của sự nhọc nhằn. Margo tính toán từng đồng, từng xu như một nhà toán gia. Bữa sáng có thể là một ổ mì gói chia làm hai phần, trưa có thể là thứ gì đó rẻ tiền nhất trong siêu thị chợ đêm, tối lại là mì tôm với chút rau dại hái ven đường. Áo quần của cô và đứa bé được sửa lại, may lại đến khi rách tả tơi. Bàn tay cô, từng ngày này sang ngày khác cầm bút viết lách đầy trăn trở, giờ đây chạm vào tã lót dơ bẩn, lồng giặt cũ kỹ, và nhận lấy những công việc vặt lặt trả tiền công rẻ mạt. Nỗi hối tiếc khi bỏ dở đại học cứ ùa về mỗi đêm, nhưng còn nhức nhối hơn là nỗi cảm giác vô dụng, như thể tài năng kể chuyện của mình – thứ vốn là niềm tự hào duy nhất của cô – đã trở nên vô nghĩa trước thực phũ phàng. Cái nhìn chua xót của những người bán hàng xóm, gián tiếp hay trực tiếp, càng khoét sâu thêm vết thương lòng. Margo cảm thấy lạc lõng, như thể đang chìm dần trong một vũng bùn đầy bùn lầy, nơi mỗi bước chân lại lún sâu hơn thêm một chút. Chẳng phải một vị thần cứu hộ nào, cũng không phải một thiên đường bất ngờ, mà chính là một bóng người quen thuộc nhưng xa lạ bước vào cuộc đời cô một ngày mưa tầm tã. Người đàn ông to lớn, phủ một lớp bụi đường bụi bặm, với chiếc lưng rộng như sườn núi, đôi tay chai sần vì năm tháng vật lộn – đó là ông, người cha xa cách, một cựu đô vật chuyên nghiệp tên là Silas. Ông nhìn đứa ch孙 trai ngoại hình nhận ra, ánh mắt thoáng qua một chút ngại ngùng nhưng nhanh chóng chuyển thành sự cứng rắn của người đàn ông từng đánh cuộc trên sàn đấu. Ông không nói nhiều lời ngọt ngào. Thay vào đó, ông đặt một gói đồ khô khan xuống bàn cũ kỹ, và một câu hỏi gai góc: "Con này, có cách nào để kiếm tiền bằng cái lưỡi của nó không?". Ông chỉ tay về phía đứa bé đang ngủ say, rồi chĩa tay về phía Margo. "Cái miệng biết nói khéo của con, cái óc nghĩ nhiều của con... giờ đây, nó cần nuôi sống nó và đứa nhỏ. Đừng vơ vẩn, con. Trên đời này, có những thứ độc đáo mà người ta sẵn sàng bỏ ra nhiều tiền để nghe." Lời nói thô ráp, vụng về của Silas, không phải an ủi, mà như một lời châm chọc đầy tính thực tế. Nhưng trong cái nhìn đó, trong sự thừa nhận đáng ngạc nhiên về khả năng kể chuyện của Margo, lại lóe lên một tia le lói dù mong manh. Một tia hy vọng rằng, giữa bối cảnh túng quẫn này, chính câu chuyện của cô – những trải đau khổ, những trăn trở, và cả tài năng kể chuyện bị lãng phí – có thể hóa thành một cách kiếm tiền bất ngờ. Con đường đó rõ ràng sẽ đầy gập ghềnh, nhưng ít nhất, nó tồn tại.