Rể Hiền (Phần 2) Tiêu Ninh nguyên bản là thợ pha chế ở một quán trà cổ tại hiện đại, hôm đó đang sửa cái máy ép trà cũ thì bị điện giật, mở mắt ra thì thấy mình nằm trên chiếc giường gỗ đục đẽo thô, mái ngói trên đầu rêu phong rớt cả mảng, bà vú già đang lay gọi "thư lang, thư lang, bà chủ gọi xuống ăn cơm". Hắn mới lờ mờ nhớ ra, mình xuyên không vào triều Đại Cảnh, thành Tiêu Ninh – con rể út nhà họ Tô, cưới Tô Vận Nhiên được đúng nửa năm. Nhà Tô vốn là hương thôn phú hộ, nhưng cả nhà đều coi hắn như con ruồi bám, vì hắn thi trượt tam liên, nhà lại nghèo rớt mồng tơi, ngày cưới chỉ đem theo một cái rương quần áo cũ, bị đồn là "đến ăn bám nhà vợ". Hắn không thanh minh, chỉ nhớ mấy quyển sổ tay pha trà ủ rượu đời Minh Thanh mà ông nội từng dạy, cộng với mấy cái mẹo chiết xuất tinh dầu, lên men mà hắn học lỏm được khi làm thợ. Đầu tiên hắn xin bà Tô một góc sân sau, lấy chảo đất nung thay cho chảo gang sao trà Long Tỉnh, pha thêm một chút mật ong rừng pha loãng phun lên lá trà trước khi sao, ủ trong hũ gốm cổ có lót lá sen tươi. Mẻ trà đầu làm hỏng, cháy khét cả sân, bà Tô mắng hắn "vô dụng còn làm bậy", hắn không cãi, chỉ sửa lại nhiệt độ, mẻ thứ hai trà ra màu xanh ngọc trong vắt, uống vào đầu lưỡi ngọt dịu, hậu vị thơm mùi hoa sen thoang thoảng, có cụ già trong thôn uống xong còn khóc, bảo nhớ trà của tổ tiên ngày xưa. Rồi rượu: hắn dùng phương pháp chưng cất hai lần, thêm vỏ quýt khô và trần bì vào ủ, rượu uống không đau đầu, lại thơm nức mũi, quan huyện đến thăm nhà Tô nhân dịp tết, uống xong khen không ngớt, đặt mua cả trăm hũ, thương nhân từ các châu lân cận đổ về, tranh nhau giành mua, giá trà rượu nhà Tô tăng gấp ba mà vẫn cháy hàng, cả nhà Tô mới bắt đầu nhìn hắn bằng ánh mắt khác. Thấy triều Cảnh chỉ có giấy tre, truyền tin chậm như rùa bò, quan lại muốn nói gì thì nói, dân chúng mù tịt tin tức, hắn bèn làm báo giấy, gọi là "Kinh Báo", in bằng khắc gỗ, nội dung có tin triều chính lược bỏ mấy cái từ hán việt khó hiểu, thêm tin buôn bán, cả truyện kể về những người bình dân làm giàu. Ban đầu triều đình nghi ngờ, bảo hắn "thường dân dám làm báo, định làm loạn à", may mà lần trước đi đường gặp bọn cướp, hắn cứu được công chúa Thanh Vân, công chúa thấy báo hay, bèn đứng ra bảo hộ, còn nhờ hắn viết mấy bài bình luận về cải cách quan chế, đánh trúng vào nỗi khổ của dân chúng, giúp công chúa lấy được lòng tin của vua cha, dẹp tan mấy phe phái đối lập đang nhăm nhe đoạt vị. Hắn cũng chiêu mộ anh tài: có cậu thư sinh họ Trần, thi trượt năm lần nhưng giỏi toán, hắn mời làm quản lý kho bãi, tính toán thu chi chuẩn xác đến từng đồng; có cô gái con thợ rèn họ Lục, giỏi chế tạo máy móc, hắn mời làm quản lý xưởng sản xuất, chế ra cái máy xay lá trà nhanh gấp mười lần người; cả mấy vị tướng già bị thất sủng, hắn cũng mời về dạy võ cho gia nhân, dần dần tạo thành một mạng lưới người tài xung quanh mình, ai nhắc đến Tiêu Ninh cũng gật gù khen "có mắt nhìn người". Con gái thương nhân họ Lý, Lý Nguyệt Nhi, nhà giàu nhất châu, muốn ép nhà Tô gả Tô Vận Nhiên cho con trai mình để chiếm mấy mẫu đất trồng trà tốt nhất của nhà Tô, liền đến nhà Tô chê Tiêu Ninh là "rể ăn bám, không biết làm ăn, chỉ biết pha trà rượu vớ vẩn", còn đưa ra mấy thỏi vàng ép bà Tô đồng ý. Tô Vận Nhiên, vợ hắn, từng chê hắn vô dụng, nửa năm không thèm nói chuyện, còn có hôn phu cũ là con quan huyện, hay sang nhà chọc tức hắn, bảo hắn "chỉ là con rể ăn bám, sớm muộn cũng bị đuổi khỏi nhà". Có cả người vợ cũ của bản thể Tiêu Ninh xưa, nay thấy hắn phát tài, quay lại đòi nợ tình, khinh thường bảo hắn "ngày xưa ăn cơm nhà tôi, nay giàu rồi bỏ tôi à". Hắn đều không cãi lý, chỉ mỉm cười, ngày ngày vẫn lo làm trà rượu, mở rộng xưởng sản xuất, rồi mở thêm mấy cửa hàng tạp hóa, bán cả trà rượu, giấy báo, cả mấy món đồ gia dụng mới chế. Lý Nguyệt Nhi thấy thế, bèn mở tiệm trà đối đầu, dùng giá rẻ gièm pha trà nhà Tô là "pha tạp chất", hắn bèn cho người đứng trước tiệm Lý thị uống thử trà hai bên, rồi đưa ra cả quy trình làm trà công khai, còn tặng mỗi khách hàng một tờ báo ghi rõ nguồn gốc trà, dân chúng tự phân biệt, tiệm Lý thị vắng khách, cuối cùng phải đóng cửa. Tô Vận Nhiên thấy hắn làm ăn lớn mạnh, bèn quay lại nịnh nọt, hắn cũng không để ý, chỉ bảo "ai muốn ở thì ở, muốn đi thì đi, tôi không giữ", người vợ cũ kia thấy không được lợi, cũng bỏ đi, cả nhà Tô dần dần thay đổi thái độ, không còn coi thường hắn nữa. Giữa những lời lẽ khinh bỉ, có lần quan ngự sử dâng sớ lên vua, bảo hắn là "con rể thường dân, dám can thiệp triều chính, làm loạn lòng dân", dân chúng cũng có người chê hắn "rể hiền mà can thiệp việc đàn ông, không biết giữ mình". Hắn không thanh minh, chỉ viết một bài xã luận trên báo Kinh Báo, nói "người làm được việc thì là người tài, không phân biệt nam nữ, không phân biệt con rể hay con trai", rồi đưa ra mấy ví dụ người con rể đời xưa làm nên nghiệp lớn, bài báo đăng xong, cả triều đình xôn xao, dân chúng cũng ủng hộ. Sau đó hắn còn giúp công chúa Thanh Vân thắng trong cuộc tranh giành ngôi vị, vua phong hắn làm "Trà Tửu Lệnh", quản lý toàn bộ việc trà rượu trong nước, cả nhà Tô từ chỗ coi thường, nay ai cũng tự hào có người con rể như thế, mấy người từng khinh bỉ hắn đều phải cúi đầu nể phục. Hắn ngồi dưới hiên nhà, uống chén trà mình làm, nhìn tờ báo Kinh Báo mới in còn thơm mùi mực, gió thổi qua mái ngói rêu phong, hắn mỉm cười, tự bảo "cái danh rể hiền này, cũng không tệ lắm".