Đêm ở Salvador thị trấn như một vết thương rỉ máu. Khói lẫn tiếng gào thét cuộn lên từ những con hẻm chật cứng, nơi các toán hooligan đang đấm đá lẫn nhau bằng hung khí tự chế. Salvador, tay còn dính mồ hôi lạnh sau ca cấp cứu ban chiều, lái xe cứu thương xé qua những góc tối. Ánh đèn xe quét ngang bãi rác cuối phố - và ông nhận ra bóng áo hoodie quen thuộc gục trên vũng nước bẩn. Con gái ông. Cô bé mười bảy tuổi hôm qua còn ngồi vắt vẻo trên ghế nhà bếp hỏi xin tiền mua sách. Salvador bấm còi ầm ĩ như để xé toang đêm tối. Đám thanh niên ném chai lọ về phía xe, mảnh thủy tinh vỡ loáng trên kính chắn gió. "Về nhà ngay!" - tiếng ông gầm lên đứt từng nhịp như dao chém vào không khí. Thằng đầu gấu cổ đeo khăn quàng đỏ túm tóc con bé, cười nhếch mép khi thấy ông lao xuống xe. Salvador không nhớ mình đã húc đầu gối vào bụng đối thủ bao nhiêu lần, chỉ biết mùi máu tanh nồng dính đầy nắm đấm tê dại. Sáng hôm sau, viên cảnh sát quen gõ cửa nhà xưởng bỏ hoang nơi chúng ẩn náu. "Lũ chúng nó thích dùng bệnh viện làm nơi chuyển ma túy, ông ạ." Salvador ngồi thừ người trên ghế sắt, tay siết chặt bức ảnh gia đình chụp năm con bé còn đeo nơ hồng. Tiếng máy khoan từ xưởng hàng xóm rú lên như điếu văn cho lương tri ông vừa chôn vội. Ông giật tung ngăn kéo, lục xới đống đồ nghề sửa xe cũ - cần siết ốc, kìm bấm, mỏ lết nặng trịch. Cơn mưa đầu mùa lạnh buốt gõ nhịp lên mái tôn khi bóng ông đổ dài trên đường, cái bóng của người cha sẵn sàng đập nát cả thành phố để moi ruột gan sự thật lên mà xem.