Nếu có một nơi nào đó tụ họp tất cả những kẻ thất bại của ngành giải trí Đông Á, thì chắc chắn đó là Sân Khấu Ước Mơ. Một rạp hát nhỏ nằm lọt thỏm giữa những tòa cao ốc kính loáng lẫy ở quận Gangnam, Seoul, với dãy ghế nhung đỏ bong tróc từng chứng kiến bao nhiêu buổi diễn thử nghiệm chẳng ai thèm đến xem, đèn sân khấu lúc nào cũng nhấp nháy hắt ra ánh vàng mờ mịt, vốn là nơi duy nhất mà nhóm bảy thực tập sinh đội sổ của công ty giải trí nhỏ bé Starlight có thể trèo lên biểu diễn mỗi khi có dịp hiếm hoi. Người đàn ông Nhật Bản bước vào Sân Khấu Ước Mơ một chiều mưa tháng 6 không phải để tìm kiếm tài năng. Kenji Tanaka, từng là cái tên được các hãng đĩa lớn ở Tokyo tranh nhau mời cách đây mười năm, từng viết nên những bản hit đưa các nhóm nhạc J-pop lừng lẫy nhất thập niên 2010 lên đỉnh bảng xếp hạng Oricon, giờ đây chỉ là kẻ thất sủng, bị tống xuất khỏi ngành âm nhạc sau vụ bê bối năm 2018: ông ta đánh tráo bản phối của một rookie để cứu vãn dự án thất bại, rồi sau đó lại công khai mắng chửi giới phê bình là "lũ không biết thưởng thức nghệ thuật" trên truyền hình trực tiếp. Suốt ba năm qua ông ta lang thang làm đủ nghề từ bán đĩa than cũ ở khu Akihabara đến phục vụ bàn ở quán izakaya vùng ngoại ô Osaka, cho đến khi bà chủ nhỏ bé của Starlight, người từng là cộng tác viên cũ của ông ta ở Tokyo, gọi điện cầu xin ông ta sang Seoul dạy hát cho mấy đứa trẻ "chẳng có tương lai gì". Bảy đứa trẻ ấy đúng là cái gai trong mắt cả ngành K-pop: có đứa từng là trainee của Big 3 bị đuổi vì hay quên vũ đạo ngay trước khi debut, có đứa là con lai Việt-Hàn bị chê "nhan sắc không hợp tiêu chuẩn ngành", có đứa đã 23 tuổi vẫn chưa debut sau 6 năm làm trainee chạy từ công ty giải trí này sang công ty khác. Cả bảy đứa đều xếp bét bảng điểm đánh giá hàng tháng của Starlight, chẳng ai tin chúng có thể bước ra khỏi cái hầm tập nhỏ hẹp đầy mùi mồ hôi và mì gói để đứng lên sân khấu lớn nào cả. Starlight thì sắp phá sản, chỉ còn đủ tiền thuê Sân Khấu Ước Mơ đúng một lần nữa cho buổi showcase cuối cùng—nếu không bán hết 200 vé, cả nhóm sẽ giải tán, mấy đứa trẻ quay về quê làm đủ nghề, bà chủ thì mất sạch tiền tiết kiệm cả đời. Lần đầu gặp nhau ở hầm tập, Kenji và bảy đứa trẻ đã có màn cãi vã chấn động cả dãy phố. Ông ta chê chúng hát như "mấy con mèo bị dẫm đuôi", tụi nhỏ thì mắng ông ta là "ông già kỳ cục không biết thị trường K-pop bây giờ là gì, toàn fancam và trend TikTok đấy". Rào cản ngôn ngữ (ông ta nói tiếng Hàn lơ lớ, tụi nhỏ chỉ biết chào hỏi tiếng Nhật), rào cản thế hệ, cả những vết sẹo cá nhân—Kenji vẫn ám ảnh với thất bại quá khứ, cứ nhìn thấy microphone là sợ lại làm hại ai đó, đứa trainee lớn tuổi nhất thì sợ hãi mỗi khi nghe tiếng chuông điện thoại vì sợ lại có tin mình bị công ty khác từ chối—cứ thế chồng chất lên nhau. Thế nhưng chính những bản nhạc cũ Kenji viết từ thời còn ở Tokyo, những giấc mơ tụi nhỏ vẫn giấu dưới gối mỗi đêm, đã kéo chúng lại gần nhau. Ông ta bắt đầu dạy tụi nhỏ cách cảm nhận nốt nhạc thay vì chỉ nhảy theo vũ đạo máy móc, tụi nhỏ thì giúp ông ta nhớ lại tại sao mình từng yêu âm nhạc đến thế, thay vì chỉ mải mê đua tranh với mấy đồng tiền bản quyền. Ngày buổi showcase tại Sân Khấu Ước Mơ tới, đèn sân khấu vẫn nhấp nháy như mọi khi, nhưng lần này không chỉ có mấy nhân viên của Starlight ngồi dưới ghế. Kenji đã lén gửi bản phối mới của nhóm cho một người bạn làm ở một hãng đĩa indie ở Seoul, tụi nhỏ thì đi phát tờ rơi ở các trường đại học, ga tàu điện ngầm suốt một tuần liền, thậm chí livestream xin lỗi khán giả trên mạng xã hội vì đã từng biểu diễn tệ. Khi màn đầu tiên mở màn, giọng hát hơi run của đứa con lai Việt-Hàn vang lên, pha lẫn tiếng guitar thùng mộc mạc của Kenji, cả Sân Khấu Ước Mơ bỗng chốc bừng sáng—không phải thứ ánh sáng hào nhoáng của các sân khấu lớn ở quảng trường Gwanghwamun, mà là ánh sáng ấm áp, chân thật của những người đã từng bị vứt bỏ, giờ đây đang nắm tay nhau đứng trên sân khấu duy nhất tin rằng họ có thể tỏa sáng giữa ngành công nghiệp K-pop khốc liệt, nơi chỉ có kẻ thắng và kẻ thua.