Se Duyên Địa Đại - Câu chuyện bắt đầu từ mảnh đất Chomjan khói bụi, nơi Rose Thippapha vội vã quay về sau cú điện thoại kinh hoàng từ quê nhà. Tai nạn giao thông bất ngờ ập xuống đầu người cha dượng, để lại trong cô gái trẻ mùi máu tanh, mùi đất ẩm mục và dấu hỏi lớn về một vụ va chạm "ngẫu nhiên" quá đỗi khéo sắp đặt... Từ mảnh vườn nho rộng lớn bên kia đồi, bóng dáng Wasu - gã chủ vườn tham lam - thoắt ẩn thoắt hiện như diều hâu rình mồi. Hắn nhìn đất Chomjan bằng ánh mắt nóng bỏng của kẻ đói khát, sẵn sàng nhúng tay vào những phi vụ đen tối để cướp lấy mảnh đất màu mỡ cuối cùng ngăn cách khu bất hợp pháp của hắn với con đường quốc lộ. Về tới trang trại thơm mùi rơm rạ tuổi thơ, Rose chưa kịp thở dài đã ngã vào vòng nguy hiểm. Những đêm điện thoại đe dọa vang lên lúc nửa khuya, chiếc xe máy lạ bám đuôi trên con đường làng vắng ngắt, hay cổng kho bỗng dưng bị phá khóa khi trời chưa rạng sáng... Tất cả như móng vuốt lạnh lùng siết chặt lấy cổ cô gái thành thị lạc bước về quê. May thay, giữa lúc nguy nan nhất, bóng dáng Din Kasama Wathinwanit hiện ra như vị cứu tinh. Anh chàng chủ trang trại rau hữu cơ ngày nào giờ đã trở thành trụ cột vững chãi, vẫn đôi mắt ấm áp năm xưa khi hai đứa trẻ chăn trâu dưới rặng cây bàng già. Lời đề nghị "kết hôn giả" của Din bật ra như phản xạ tự nhiên của trái tim chân thành: "Chỉ cần đăng ký kết hôn, Wasu sẽ không dám động vào người chủ nhân hợp pháp của Chomjan. Anh ở đây rồi, không ai làm gì được em!" Trong căn nhà gỗ đong đầy kỷ niệm ấu thơ, Rose và Din dựng lên vở kịch tình yêu trước ánh mắt dò xét của cả làng. Cái nắm tay đầu tiên giữa buổi lễ đăng ký hờ hững, bữa cơm tối lóng ngóng với đĩa trứng chiên cháy xém, hay đêm đông co ro trong chiếc chăn đơn... từng khoảnh khắc vụng về ấy bỗng chốc hóa chất xúc tác kỳ lạ. Khi Rose giật mình khi thấy mình vô thức tết lại sợi dây giày tuột gót cho Din, khi Din bất chợt nhớ Rose sợ gián mà lẳng lặng đặt lọ xịt côn trùng đầu giường - những mảnh ghép tưởng đã lạc vào dĩ vãng bỗng ùa về nguyên vẹn. Rồi đêm mưa bão Chomjan rung chuyển, tiếng xe ủi đất của Wasu gầm rú ngoài đồi vọng vào, Din ôm chặt Rose trong vòng tay run run: "Ngày xưa anh hứa bảo vệ em, giờ vẫn thế..." - câu nói vuột ra từ trái tim chẳng thể nào ngăn nổi. Se Duyên Địa Đại cứ thế gieo mầm trên mảnh đất tưởng chừng chỉ là cuộc giao dịch tình thế. Tình yêu chân thật nảy nở giữa tiếng chim chích chòe hót đầu ngày, giữa những luống rau xanh mướt Din chăm bón và cả trong nỗi sợ mơ hồ về bàn tay Wasu đang dần siết chặt. Rốt cuộc, liệu hôn nhân giả tạo kia có đủ sức giữ Chomjan an toàn? Và tình cảm của hai con người trao nhau từ thuở niên thiếu ấy, có chịu nổi cơn cuồng phong tham vọng đang ào ạt thổi qua miền quê yên ả?