Siêu Sao Hay Siêu Xịt — Từ Đỉnh Cao Xuống Tái Bản Minh vẫn nhớ rõ ngày đầu tiên cả nhóm đứng trên sân khấu, năm đứa nhỏ với ánh mắt rực lửa, giấc mơ vươn tới đỉnh cao cháy bỏng trong ngực. Họ từng là Siêu Sao — nhóm thần tượng trẻ nhất Công ty StarLight Entertainment, được đầu tư từ hình ảnh cho tới khả năng biểu diễn. Mỗi buổi tập đến lúc nửa đêm, mỗi lần lên sân khấu dù chỉ là một chương trình nhỏ, đều mang trong lòng một niềm tin rằng thành công đang ở ngay trước mắt. Nhưng thực tế đã đập vỡ giấc mơ ấy. Lượt vé buổi showcase không bán hết một nửa. Album đầu tay vẫn chưa rõ liệu có được ra khỏi phòng thu hay không. --- Một buổi sáng của sự sụp đổ Minh mở cửa phòng họp khi điện thoại reng liên tục. Tin nhắn trong group liên quan tới nhóm dồn dập: > _"Chúng ta không có nhiều thời gian để chờ đợi."_ Cả nhóm ngồi nghe điều không ai muống nghe. Ông chủ của nhóm — ông Park — bước vào trong bộ vest ba màu xám, khuôn mặt lạnh như thép. "Đừng mơ nữa," ông ta không cần phải tỏ ra lịch sự. "Không ai nhớ tên các cậu, chương trình truyền hình cũng không gọi điện. Tôi sẽ giải tán nhóm." Sự im lặng nặng nề xuất hiện. "Tuy nhiên." Giọng ông Park chậm lại, ánh mắt hắnét nhìn lần lượt từng người. "Tôi sẽ cho các cậu cơ hội cuối cùng — minigame hợp tác với nhóm khác." "Đó là điều kiện nhận tên này vào nhóm." Ông Park giơ một tờ giấy, trên đó in dòng chữ: "Siêu Sao Hay Siêu Xịt." Tiếng cười của một thành viên bị kìm lại ngay lập tức khi thấy ông Park nghiêm mặt. Không ai dám cười. Hóa đơn tính tới ngày cuối tháng vẫn đang nằm trên bàn. "Các cậu sẽ phải đeo bộ mascot — các nhân vật hoài niệm của quý trẻ em — và đi minigame với nhóm xuất sắc hơn." --- Bộ mascot — Sự xấu hổ hay cơ hội? Cậu trưởng nhóm — Kiên — là người đầu tiên không thể chịu nổi khi buộc phải khoác lên mình bộ mascot. Hình ảnh anh vừa được tạo ra trên cánh tay của cả nhóm. Trong khi khoảnh khắc đó, anh đứng trước sự giận dữ và tức giận, anh nói: "Tôi sẽ đeo nó. Tôi sẽ thử hết mình." Nhưng bên trong lòng, an hoảng loạn vì biết rằng: nếu thất bại, nhóm sẽ tan rã. Không gì có thể thay thế được. Từng bước đi trên sàn tập luyện, cả nhóm trong bộ mascot nổi tiếng mà trẻ em coi như thần tượng. Những bộ đồ với đôi mắt tròn xoe, đôi tay bông, khuôn mặt bị kín đáo sau lớp nón. Ai cũng không nhận ra ai. Nhưng bên trong bộ đồ ấy, mỗi người đều đang cố nuốt ngược sự tủi thân và kỳ vọng dành cho bản thân. --- Minigame bắt đầu Phòng thi được trang trí theo phong cách hoài niệm. Bốn nhóm, bốn bộ mascot khác nhau. Kiên nhìn thấy nhóm đối thủ — Hwarang, một nhóm đã lên sóng vài chương trình quảng bá, fanpage đông đảo hơn hẳn. Vòng 1: Trò chơi tốc độ phản xạ. Cả nhóm phải đeo mascot, đeo găng tay bông, và kéo thả đồ vật bằng thìa gỗ. Nhóm Siêu Sao Hay Siêu Xịt ban đầu hỗn loạn không kém. Ai cũng lo lắng trong bộ đồ nặng, vải bông làm cho mọi chuyển động chậm hơn, và họ bị dẫn đi mất nửa phút. Nhưng rồi, Hà — cô thành viên duy nhất trong nhóm — là người thay đổi mọi thứ. Cô lấy tay kéo áo mascot lên đầu, để lộ nửa khuôn mặt, rồi dùng miệng nói: "Thử lại — dùng miệng nhắm tới vật trước mặt rồi kéo về." Minh, một thành viên khác, la lên: "Đồng ý. Tốt hơn là thua mà vui vẻ." Giọng cô truyền cảm hứng đến từng thành viên. Họ thử — và hiệu quả không ngờ. Ai cũng cười, ai cũng đùa, nhưng đôi tay cũng nhanh hơn. Nhóm Hwarang chưa bao giờ thấy nhóm nào biến một trò chơi ngu ngốc thành một màn biểu diễn hài hước như vậy. Tiếng cười vang dội khắp phòng. Các MC phải dừng lại, cắt cảnh, gọi điện cho sản xuất. Cảnh này sẽ được lên sóng. --- Giữa ánh đèn và sự bất bình Không phải lúc nào buổi quay cũng suôn sẻ. Có lúc một thành viên nảy ra bài hát vụng về trong khi đang đeo mascot, hoặc hát lắp bắp khi các thành viên khác cố làm mọi thứ theo đúng quy tắc. Nhưng chính sự "xịt" ấy lại thành điểm mạnh. Người xem không cần sự hoàn hảo — họ cần sự chân thật. Và cả nhóm nhận ra một điều: Khi không còn gì để mất, họ bắt đầu cho đi hết mình. --- Sự thật đằng sau nụ cười Vào cuối ngày, kết quả không quan trọng nữa. Dù thắng hay thua, nhóm Siêu Sao Hay Siêu Xịt đã chiến đấu. Phản ứng từ các nhóm khác cũng thay đổi. Một vài nghệ sĩ của nhóm Hwarang đế nói: "Các cậu sẽ lên không ngần ngại." Khán giả truyền hình xem tập phát sóng này đều tò mò. Hashtag SiêuSaoHaySiêuXịt trở thành chủ đề nóng trên các diễn đàn, chia sẻ video hậu trường, trích đoạn cảm động khi Kiên tháo mặt nạ mascot và thở phào: > "Chúng tôi không cần phải là siêu sao ngay lập tức. Nhưng chúng tôi muốn mọi người nhớ chúng tôi — dù là dưới hình hài nào." --- Ngày hôm sau Công ty StarLight nhận được hàng trăm tin nhắn yêu cầu tham gia minigame tiếp theo của nhóm Siêu Sao Hay Siêu Xịt. Một số thương hiệu nhỏ gửi đề nghị tài trợ bộ mascot, một kênh truyền hình muốn đưa cả nhóm lên chương trình. Ông Park gọi cả nhóm vào phòng. Lần này, ông vẫn cũng lạnh lùng, bộ vest vẫn xám. "Nhóm tan rã," ông Park giả vờ nói. "Không, giả vờ vậy thôi." Cả nhóm giật mình. "Các cậu làm được rồi." Lần đầu tiên, ông Park không có vẻ giấu diếm. "Tôi đánh giá cao các cậu. Hãy đây là bước đi đầu tiên. Các cậu không cần là siêu sao để bắt đầu. Các cậu chỉ cần thật sự thử." Hắn rút ra một mẫu đơn hợp đồng với hai chữ: "CHẤP NHẬN." --- Lời kết Giấc mơ vươn tới đỉnh cao không còn xa vời khi bạn chấp nhận bước đi từ bậc thấp nhất. Nhóm Siêu Sao Hay Siêu Xịt đã chọn con đường khác — nhưng đẹp và chân thật hơn rất nhiều. Họ không cần phải là siêu sao ngay lập tức. Họ chỉ cần không bỏ cuộc — và biết cách biến sự "xịt" thành điểm nhấn. --- Bạn có thể nổi tiếng… hoặc có thể vẫn chưa. Nhưng khi bạn sẵn sàng khoác lên bộ mascot và bước ra sân khấu, bạn đã là người chiến thắng rồi.