Thượng Hải thập niên 1920 – thành phố không ngủ, nơi ánh đèn neon hắt bóng lên những con phố chật hẹp ngập mùi thuốc phiện, tiếng máy hát xập xình hòa cùng tiếng còi tàu viễn dương. Giữa lòng "Paris phương Đông" hỗn loạn ấy, Song Chu Mỹ Thám ra đời như một huyền thoại. Lâm Lan – kẻ thừa kế dòng họ danh giá, từ bỏ cuộc sống nhung lụa để khoác lên mình bộ đồ cảnh sát. Không phải là tay mơ bàn giấy, hắn xông thẳng vào hồng trần, lăn lộn giữa những vụ án chìm sâu trong bóng tối của thành phố cảng. Tại Sở Cảnh sát Trung tâm, hắn gặp Tần Hân – nữ chuyên gia pháp y với đôi bàn tay vàng, người có thể khiến xác chết lên tiếng bằng những vết cắt tỉ mỉ. Cô gái ấy không nói nhiều, nhưng mỗi báo cáo pháp y đều khiến Lâm Lan dựng tóc gáy. Hai con người tưởng chẳng bao giờ gặp nhau ấy lại bén duyên từ một vụ án kỳ dị: thi thể một gái làng chơi nổi danh bị tìm thấy trong căn hộ sang trọng khu Tô Châu, da mặt bị lột sạch, thay vào đó là một đóa hồng đen ngâm trong thủy ngân. Đội điều tra tinh nhuệ gồm tay súng thiện xạ Lão Hà, "thần ký" Tiểu Minh nhớ từng chi tiết như in, cùng "lão luyện" Đường đội trưởng đã rắp tâm phá án đơn độc... cho đến khi chứng kiến cách Song Chu Mỹ Thám ăn ý. Lâm Lan lần theo manh mối từ đường dây xã hội đen, phát hiện ra mạng lưới buôn lậu cổ vật bí ẩn. Tần Hân thì mày mò phân tích mẫu vải lạ dính trên thi thể, truy ra thứ hương liệu chỉ dành cho quý tộc Nhật Bản. Họ như hai mảnh ghép định mệnh – một đuổi theo linh cảm nguy hiểm, một bám sát sự lạnh lùng của khoa học. Đêm Thượng Hải mưa dầm, hai bóng người xuyên qua những con hẻm mục nát, đối mặt với hung thủ trong biệt thự hoang bên bờ Hoàng Phố. Tiếng súng nổ, tiếng kính vỡ, và cái siết tay đầy máu giữa họ – thứ tình bạn không cần lời hứa, chỉ cần biết kẻ kia sẽ không bao giờ bỏ rơi mình. Những vụ án tiếp theo còn kinh hoàng hơn: giáo sư đại học chết trong phòng kín với nghìn con bướm độc đục thủng da thịt, vụ thảm sát ở rạp hát Cửu Lầu khiến cả thành phố điên đảo... Mỗi lần Song Chu Mỹ Thám xuất hiện, báo giới lại xôn xao. Nhưng ít ai biết, đằng sau ánh hào quang ấy là những đêm trắng bên bàn giải phẫu tử thi, là vết sẹo dài trên vai Lâm Lan từ lưỡi dao ám sát, là giọt nước mắt đầu tiên Tần Hân rơi khi chứng kiến đứa trẻ con nạn nhân mất tích... Thượng Hải vẫn thế – xa hoa mà tàn khốc. Nhưng giữa dòng đời hối hả, người ta vẫn truyền tai nhau về một cặp bài trùng dám đối đầu với cái ác, không phải bằng súng đạn, mà bằng lòng dũng cảm chạm tới tận cùng sự thật.