Chuyện "Sống Cùng Em Kế" của Asamura Yuuta và Ayase Saki bắt đầu như một vở kịch đầy gượng gạo. Tưởng chừng mai mối hạnh phúc khi bố Yuuta và mẹ Saki tìm lại tình yêu sau ly hôn, nhưng với hai đứa con, đó lại là trò đùa trớ trêu. Cậu học sinh cao trung bình thường Yuuta chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ chia nhà tắm, bữa cơm chiều hay cái ghế sofa cũ kỹ với "hoa khôi khó chạm" của trường – cô gái mà ngay cả bạn thân cậu cũng chỉ dám liếc nhìn từ xa. Mùa hè năm ấy, tiếng xe tải chở đồ đạc Saki đến nhà mới còn nghe réo rắt hơn cả ve sầu. Yuuta đứng tựa cửa sổ, mắt dán vào chiếc váy trắng bay phấp phới khi cô em kế bước xuống. Trớ trêu thay, người đẹp nhất khối ấy vừa trở thành người mà cậu phải đối mặt mỗi sáng trước khi tới trường. "Chắc cô cũng chẳng vui vẻ gì" – Yuuta thầm nghĩ khi thấy Saki khoanh tay đứng nhìn bố mẹ mới của mình với nụ cười mỏi mệt. Bốn con người xa lạ gói ghém trong căn hộ hai phòng ngủ ấy, khi nào cũng như đang giữ hơi thở. Bữa cơm tối đầu tiên, tiếng đũa va vào thành bát nghe chát chúa hơn cả lời chào hỏi xã giao. Rồi cái đêm Saki gõ cửa phòng cậu bằng đầu ngón tay run nhẹ. "Nói chuyện được không?" – mái tóc đen của cô chảy xuống vai áo ngủ khi cúi mặt. Trong căn phòng chỉ vang tiếng quạt trần, hai đứa thiết lập thỏa thuận ngầm: giữ khoảng cách đủ để không làm phiền bố mẹ, tránh đụng độ đủ để khỏi nhớ tới quá khứ. "Tua lưng khi vào bếp", "gõ cửa ba tiếng trước khi mượn đồ", "không hỏi chuyện riêng" – những điều khoản vô hình được vạch ra như hàng rào chắn gió. Nhưng số phận chẳng bao giờ để yên những kẻ cố xây tường. Mưa gió bất chợt khiến Saki phải ghé qua lớp Yuuta mượn dù, trời rét đột ngột buộc cậu phải mượn tạm áo khoác của cô. Có những lúc tay chạm tay khi cùng rửa chén lúc nửa đêm, những cái liếc trộm lẫn nhau qua khe cửa hẹp. Yuuta dần nhận ra cái cách "nữ thần băng giá" ấy giấu gót chân phồng rộp vì giày cao gót đi cả ngày, hay thói quen cắn bút khi tập trung làm bài. Còn Saki – sau lần vô tình thấy Yuuta dỗ đứa em họ khóc ngằn ngặt bằng trò ảo thuật kẹo mút – bắt đầu đặt hộp cơm trưa bên tách cà phê cậu để lại mỗi sáng. "Quan hệ kiểu này đúng là phiền phức thật" – cô tự nhủ khi che bàn tay đang xắt hành rơi lệ – nhưng có lẽ vẫn đỡ hơn cái cảnh bố mẹ ruột hét vào mặt nhau năm xưa.