Ông Trung gần đất xa trời mới thấm cái lạnh của những chiếc gối chăn đơn. Căn biệt thự rộng thênh thang như mồ chôn tuổi già, tiếng đồng hồ gõ nhịp đều đều tựa đòn roi quất vào nỗi cô độc. Chuyện trái tim ông đập loạn nhịp vì bác sĩ Phương Anh – người đàn bà có đôi bàn tay ấm áp chạm vào vết thương thể xác lẫn tâm hồn ông – dần thành giấc mộng vỡ tan tành. Nàng vụt mất như cánh chim trời, để lại sau lưng lời thì thào "Không thể cùng ông xây tổ ấm" như dao cứa. Kẻ tóc muối tiêu chưa kịp nuốt trọn nỗi đau đã vội chọn con đường tắt. Sugar Baby xuất hiện như thỏi nam châm hút lấy tâm hồn lạc lối: nhung lụa, rượu ngon, tiếng cười khúc khích trả giá bằng thẻ Visa đen. Nhưng mỗi đêm ôm xác pháo hoa nồng nặc nước hoa rẻ tiền, ông thấy trống rỗng dội vào tận xương tủy. Thanh xuân giả tạo ấy chính là gáo nước lạnh dội vào kiêu hãnh một đời làm người tử tế của Trung. Rồi nghiệp đập cửa không thương tiếc. Vị Sugar Baby – bông hồng nham hiểm – vừa mơn trớn ngón tay ông bằng nhẫn kim cương, vừa lén lút chụp ảnh đống hoá đơn mua sắm, ghi âm những lời mê muội giữa đêm trường. Khi tin nhắn đe dọa "Em phá sự nghiệp của anh trong một nốt nhạc" hiện lên màn hình điện thoại, ông chợt tỉnh cơn mê. Tài khoản ngân hàng rỗng túi khẽ rống lên bản cáo phó cho danh dự cả đời ông gây dựng. Ông ngước lên nhìn di ảnh vợ hiền quá cố trên bàn thờ, đôi mắt người phụ nữ năm xưa nhìn ông thật buồn. Hạt cát tham sắc lọt giữa kẽ ngón tay nhầy nhụa mồ hôi tiền bạc, giờ đang cào nát cả bàn tay từng ôm ấp thuần phác. Vụn vỡ. Chua chát.