Sưu Thần Ký – cái tên ấy, từ thuở xa xưa đã như một tiếng vọng đầy mê hoặc, như một dấu hỏi lớn treo lơ lửng trên bầu trời huyền thoại của định mệnh. Khi hơi thở cuối cùng của Thần Nông Đế – vị lãnh tụ được thiên hạ cúi đầu, kẻ đã dùng giá đập mạnh mẽ gột rửa bùn lầy thời kỳ hoang sơ – vụt tắt, Trung Nguyên rung chuyển. Không phải từ một trận đại chiến, mà từ một sự trống vắng thuộc về tinh thần, một khoảng trống quyền lực mà mấy ngàn năm khai thiên lập địa chưa từng có. Các thế lực, những bộ tộc Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ vốn đã ngấp nghé giáp ranh, bỗng như bị một luồng khí xưa cũ từ đất trời đánh thức. Đó là cơ duyên, là nguy hiểm, là cái cớ để những mối hận thù nghìn năm, những khát vọng chinh phục bất diệt bùng cháy thành những ngọn lửa tranh đoạt. Giữa cơn bão chính trị ấy, trên một bãi lau sũng bùn ven sông, thiếu niên Thác Bạt Dã – một bóng ma của lịch sử chưa từng được khắc tên – lặng lẽ cầm trên tay một mảnh xương cổ xưa, đỏ rỉ máu và ánh lên những ký hiệu thần bí. Đó, chính là di mệnh của Thần Nông Đế. Không phải ngọc bích, không phải bảo kiếm, mà là một lời tiên tri khắc lên xương long, một nhiệm vụ mang tên Sưu Thần Ký: “Không phải cai trị, không phải hủy diệt – mà là góp nhặt, là lưu giữ. Góp nhặt những mảnh vỡ của đạo lý đã tàn, lưu giữ những hơi thở cuối cùng của các vị thần trong cõi trần tạm bợ”. Một sứ mệnh quá lớn lao và quá đơn độc cho một đôi vai mỏng manh của một kẻ vô danh. Từ khoảnh khắc ấy, Thác Bạt Dã không còn là Thác Bạt Dã nữa. Hắn trở thành “kẻ được chọn”, trở thành lò xo dẫn nước cho mọi cơn cuồng nộ của các bộ tộc. Kim tộc – kiêu căng và tàn nhẫn, khao khát di mệnh để hiệu lệnh thiên địa; Mộc tộc – âm thầm và xảo quyệt, muốn thao túng sự sống còn của Trung Nguyên; Thủy tộc – bão tố và mị hoặc, muốn nhấn chìm mọi thứ dưới làn sóng vô minh… và cả những bóng ma từ Hỏa và Thổ cũng rình rập, mỗi người một phương án, mỗi người một hiểu lầm về “Sưu Thần Ký” – tưởng rằng đó là bí mật tuyệt đại quyền năng. Cuộc hành trình của Thác Bạt Dã từ đây chính là một bản hùng ca đầy bi thương. Hắn không mang theo quân đội, chỉ có hai con ngựa và lưỡi kiếm mòn. Hắn phải len lỏi qua các trận phong vân, trở thành mục tiêu của mọi lưỡi đao, mũi tên, phép thuật. Mỗi bước chân, mỗi đêm trằn trọc, là một sự lựa chọn giữa sự sống và trách nhiệm. Hắn thấy rõ: Sưu Thần Ký không phải để làm vua. Nó là chìa khóa – có thể đóng lại chiếc rương khủng khi-p đang trôi trên dòng sông lịch sử, khiến các thần linh được an nghỉ, và cho Trung Nguyên một cơ hội – một cơ hội cực kỳ mong manh – để tự tìm lại chính mình, chứ không phải để ai đó thống trị. Và trong suốt hành trình ly kỳ, huyền thoại ấy, Thác Bạt Dã mới thấu hiểu: Di mệnh không phải để sở hữu. Nó là một lời thề. Lời thề của một kẻ sưu tập – sưu tập những tầng lớp chân lý đã mất, những mảnh ký ức của thời đại thần thoại, để từ đó, kiến tạo nên một Trung Nguyên mới, dựa trên nền tảng của quá khứ, chứ không phải trên tro tàn của những cuộc tranh đấu hiện tại. Cuộc hành trình “Sưu Thần Ký” chính là hành trình tìm lại linh hồn của một thế giới đang chết dần vì tham vọng của chính mình.