Sưu Thần Ký Người ta kể rằng, thời đại của Viêm Đế và Hoàng Đế đã tàn, nhưng bóng ma của những cuộc tranh giành Trung Nguyên vẫn rền vang khắp chín châu. Khi tiếng tàn cuộc đại chiến chưa nguôi, một tin động trời vang lên: vị lãnh tụ cảm tử vì Trung Nguyên, vị thần được thiên hạ ngưỡng mộ – Thần Nông Đế – đã tắt thở trong rừng già Trường Hà. Hơi thở cuối cùng của người phàm đã trở thành một ngọn đuốc, thắp lên lửa tham vọng trong mắt các bộ lạc Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Từng mảnh đất như những quả tim rỉ máu, đập theo nhịp của năm qu elemental. Người ta thấy bóng ma kiếm giáo lướt qua đồng cỏ, tiếng kèn gió rít lên từ các nơi đóng quân, và trên bầu trời, những ngôi sao đỏ thẫm hiện ra, báo trước một trận mưa máu đầu cơ. Giữa cơn bão quyền lực ấy, nơi mà ngay cả rồng còn phải co mình trong hang, một thiếu niên tên Thác Bạt Dã, một phàm nhân bình thường thậm chí không có mấy tiếng tăm trong làng, lại bước lên sân khấu lịch sử. Không phải vì ông có quân đội, cũng chẳng phải vì thần thánh phù hộ. Chỉ vì một phút tiện tay, một sự ngẫu nhiên khủng khiếp trong một đêm trăng red trên đỉnh núi Cổ Mộ, ông vô tình chạm vào một cục đá lạnh – hòn mệnh khối cuối cùng của Thần Nông Đế, còn nguyên vẹn hơi thở và tập trung tư tưởng của người lãnh tụ. Từ đó, một dấu ấn lửa vô hình đã khắc vào lòng bàn tay hắn, một lời thệ ước chưa dứt, một sứ mệnh bí mật mà ngay cả chính hắn cũng chưa hiểu trọn vẹn. Và thế là, trong khi thiên hạ đổ xô đi tìm những chiếc đỉnh, những thanh gươm, những bí kíp truyền thừa của các bộ tộc lớn, Thác Bạt Dã – kẻ không có gì ngoài bộ đồng phanh và cây giáo gỗ – lại bắt đầu một cuộc hành trình một mình. Chuyến đi đó không đi qua các cung điện nguy nga, mà băng ngang sa mạc xương trắng, vượt qua rừng sâu già nua nơi cây cổ thụ vẫn còn thì thầm tên người đã khuất, chèo thuyền trên dòng sông Huyền Ảo chỉ có lũ quỷ biết đường. Hắn đi, không phải để được vua, mà để hiểu. Để sưu tập. Sưu tập từng mảnh ký ức, từng dấu hiệu lịch sử, từng mảnh vỡ của một bản đồ thần bí mà Thần Nông Đế đã cắt đặt năm đó. Bản đồ không lời ấy, theo dấu chân của người chết, dẫn đến những "Sưu Thần" – những di vật, những bảo vật, thậm chí là linh hồn của các vị thần thổ địa – bị lãng quên hay bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian. Mỗi lần tìm thấy một Sưu Thần, là một lần Thác Bạt Dã chạm vào chân lý về cái chết của Thần Nông Đế, và một lần nữa, hỏa mộc thủy kim thổ lại rung chuyển, như được gọi về từ cõi sâu thẳm. Cuộc hành trình ấy, người ta sẽ gọi là "Sưu Thần Ký". Một bản hùng ca không về chiến tranh, mà về sự tìm kiếm. Một cuộc đối thoại câm lặng giữa một phàm nhân và những hồn ma của một thiên niên kỷ. Và trong những trang sách chưa viết ấy, câu hỏi vẫn còn đó: Liệu Thác Bạt Dã có tìm thấy được sự thật cuối cùng, hay hắn chỉ là một mảnh ghép khác trong kế hoạch vô tận của những thế lực Ngũ Hành? Chuyện kể, bắt đầu từ một hòn đá, và có thể sẽ kết thúc bằng một vụ nổ của cả Trung Nguyên.