Hai người từng thân mật đến mức Ninh Hy đã tin rằng tình yêu của họ đủ mạnh để vượt qua mọi sóng gió. Nhưng rồi đứa con đầu lòng mất khi chưa đầy tháng đã khiến mọi thứ đổ vỡ. Trong cơn đau khổ, Bùi Khánh Hàn như người vô hồn, không còn khả năng an ủi hay thấu hiểu. Ninh Hy, với nỗi đau mang mẹ, chọn cách rời xa, mang theo bí mật về đứa bé vẫn còn sống mà cô và Khánh Hàn vô tình không nhận ra. Cô chạy trốn, như một kẻ đang thực sự "Tán Tỉnh Xong Rồi Chạy" – nhưng không phải trốn chuyện tình cảm, mà trốn khỏi chính nỗi đau và sự hối hận của cả hai. Ba năm qua, Ninh Hy sống như một bóng ma trong chính cuộc đời mình, làm việc ở một công ty nhỏ để kiếm sống và che giấu đứa con. Cô không ngờ rằng, một ngày nọ, cô sẽ phải bước vào phòng họp của tập đoàn lớn, nơi người đàn ông từng là tình yêu của đời cô – Bùi Khánh Hàn – giờ đây là ông chủ mới, người vừa mua lại toàn bộ công ty cô. Gương mặt lạnh lùng, ánh mắt xa xăm của anh khiến tim Ninh Hy thắt lại. Cô biết, sự thật không thể giấu mãi. Và rồi, một buổi chiều nắng vàng, cậu con trai nhỏ, được dẫn đến văn phòng của mẹ vì ốm, bỗng thấy bóng lưng quen thuộc của Khánh Hàn. Cậu bé chạy đến, vô tư gọi: "Bố ơi!". Cả căn phòng như đông cứng. Khánh Hàn quay phắt lại, nhìn đứa trẻ rồi nhìn Ninh Hy, trong mắt anh chỉ còn lại một trời sững sờ. Đứa con mà anh và Ninh Hy tưởng đã mất, giờ lại đang đứng trước mặt, gọi anh là bố. Tất cả những gì từng xảy ra, những nỗi đau, sự giấu kín, dường như ùa về trong tích tắc. Anh nhớ lại những lời tán tỉnh chân thành năm xưa, rồi cả cái cách Ninh Hy "chạy" đi không một lời từ biệt. Tất cả, giờ đây, đều trở nên phũ phàng và khó hiểu hơn bao giờ hết.