Tehran (Phần 3) Ánh đèn neon nhạt nhòa của những con phố đêm Tehran chiếu xuống lớp bụi mỏng đọng trên kính xe buýt cũ kỹ. Tamar kéo chiếc khăn len che kín gáy, mắt dán vào màn hình điện thoại. Mười hai giờ trước, cô vẫn tin cú tấn công mạng vào hệ thống làm mát lò phản ứng là chìa khóa cuối cùng – một bước đi chuẩn xác như mọi nhiệm vụ Mossad giao cho cô. Giờ đây, mùi khét của hệ thống máy chủ cháy nổ vẫn còn bám trong khoang mũi. Chiến dịch Tanur đã thất bại. Trong căn hộ tạm bợ gần chợ Tajrish, ánh sáng đèn dầu leo lắt. Bản phác thảo mạng lưới điện hạt nhân trên laptop in bóng Tamar lên tường, như một con quái vật đang nuốt chửng cô. Viên đồng nghiệp duy nhất còn sống, Yonatan, gọi từ Tel Aviv bằng đường truyền mã hóa: "Chúng biết cô ở đó, Tamar. Phải rút lui ngay!". Giọng anh vỡ vụn. Cô nhắm mắt. Đây không phải thứ âm thanh đầu tiên cô nghe thấy khi đối mặt với cái chết. Tehran không ngủ. Tiếng còi báo động từ phía Nam thành phố rú lên từng đợt – có lẽ quân đội Iran đã tìm thấy xác những tên lính canh cô buộc phải thanh toán khi trốn chạy. Một cơn co thắt dạ dày quặn lên. Sự tàn nhẫn, những người huấn luyện Mossad dạy cô, là ngôn ngữ duy nhất của kẻ sống sót. Nhưng chưa bao giờ cô nghĩ phải dùng nó như vũ khí chống lại chính người mình bảo vệ. Chiếc chìa khỏa ổ khóa phát ra tiếng "lạch cạnh". Trong tủ tường, khẩu Glock 19 và hai ổ đạn chụm vào một chiếc USB bọc nilon đen. Tamar cầm lên, ngón tay lướt qua vết khắc chữ "R" – ký hiệu cho Rachel, đứa cháu gái năm tuổi đang học vẽ ở Haifa. Dữ liệu trong USB có thể thổi bay cả tòa nhà Bộ Năng Lượng Tehran, nhưng nó cũng khiến mọi người Mossad tiếp xúc với cô bị lộ sạch – kể cả Rachel. Một tiếng gõ cửa gấp gáp. Hai nhịp dài, ba ngắn. Yonatan – gương mặt anh nhợt nhạt dưới ánh đèn hành lang. "Họ phát hiện ra vết nhiễm virus trong hệ thống điều khiển tàu ngầm lớp Kilo. Đó là lỗi của cô, phải không?". Tamar đứng im, không phủ nhận. Mạng ngầm Iran sẽ truy ngược dấu vết để tìm ra nơi cô ẩn náu trong vòng 48 giờ. "Còn cách khác", cô đẩy USB về phía Yonatan. "Chúng ta dùng dữ liệu này làm mồi nhử. Khi chúng tập trung truy lùng nhóm phá hoại, mình sẽ đánh sập lò phản ứng từ bên trong". "Điên rồi! Đây là danh sách mật danh của toàn bộ điệp viên Trung Đông!". Tamar ngoáy chiếc bút chì vào tóc, thói quen mỗi khi nhớ đến Rachel. "Chính vì thế…", giọng cô khàn đặc, "chúng mới cắn câu". Trong bóng tối, tiếng người lính gác đi ngang vang lên đều đặn ngoài cửa sổ. Tamar nhìn xuống bức ảnh chụp Rachel trong ví. Nụ cười trẻ con ấy sẽ tắt đi nếu kế hoạch lần này thất bại – hoặc thành công…