Trong cái hỗn loạn của Cửu Long những năm cuối thế kỷ trước, khói bụi nhà máy phả ra những làn sương mờ, tiếng động cơ ì ầm như tiếng thở dài của một thành phố không ngủ. Là một sinh viên trẻ mới lớn, anh感到 bản thân như một chiếc lá rơi nhỏ giữa dòng chảy cuộn xoáy của thời đại – học thuật với tri thức sách vở chẳng còn đủ để giữ chân một tâm hồn trước nguy cơ bị xé toạc bởi những cám dỗ và bạo lực nơi góc phố tối. Thế rồi, trong một đêm mưa dầm, khi anh lạc bước vào một quán bar ngầm để trốn tránh áp lực, ánh mắt ấy – sắc lạnh, tỉnh táo và mang một nỗi buồn bí ẩn – đã lật ngược cả không gian quanh anh. Đó là gã tay sai, kẻ nuốt sống cơm trong bể máu của xã hội đen, người vốn được nuôi dưỡng bởi những quy tắc khác biệt, những lý tưởng đảo ngược. Tình yêu, thứ tình cảm mà anh từng tưởng chỉ tồn tại trong thơ ca, bỗng chốc ùa đến như một cơn bão không báo trước, mang theo cả mùi vị của nguy hiểm và sự tha hóa. Và từ đó, hai thế giới – một bên là sách vở, lý tưởng non trẻ, bên kia là dao kéo, quyền lực bóng tối – bắt đầu xô đẩy, giằng xé trong từng hơi thở, trong mỗi quyết định. Nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh về một đêm Tết Thiếu Nhi đặc biệt – cái Tết mà lời Sơ Tam từng thầm thì về sự trong sáng – lại như một ngọn đèn mờ nhỏ, le lói giữa những bóng tối dày đặc. Tình yêu ấy, bất chấp tất cả, có lẽ chính là món quà độc nhất mà thời loạn có thể trao, dù giá phải trả có thể là cả linh hồn.