Trong những ngày đen tối của thời Ngũ đại Thập quốc, khi đất trời như nhuộm màu máu lửa từ phương bắc tới phương nam, từng hơi thở của người dân đều nặng trĩu nỗi kinh hoàng. Triền đê sông Hoàng Hà đầy xác người chưa kịp chôn, khói lửa chiến tranh thiêu rụi cả những mái tranh nghèo nhất. Chính giữa cơn bão táp ấy, ba cái tên bắt đầu từ những góc trời khác biệt, chầm chậm tiến về chung một con đường. Tiền Hoằng Thục, gã lãnh chúa từng ngủ yên trong thành cao hào sâu, bỗng một sớm thức giấc khi chứng kiến cảnh mẹ già nằm chết đói bên đường – đôi tay run rẩy còn ôm chặt nắm đất quê nhà. Người lính già Triệu Khuông Dận, kẻ xem chém giết như cơm bữa, chợt lặng người khi đứa con gái nhỏ hỏi: "Chiến tranh bao giờ mới hết hả cha?". Còn Quách Vinh, gã điền chủ nhỏ suốt ngày tính toán mùa màng, đứng lặng giữa cánh đồng tàn tro sau trận cướp phá của quân phiệt địch. Giữa tiếng rên xiết của vạn dân đen, Thái Bình Niên chớm nở trong tâm tưởng họ như vạt nắng đầu xuân. Không phải ánh bình minh vàng chóe trên ngai vàng, mà là ngọn lửa âm ỉ cháy từ dưới bùn lầy. Con đường họ chọn cũng gập ghềnh chẳng khác nào lối mòn qua dãy Tần Lĩnh – mỗi bước đi đầy máu và nước mắt. Thương thuyết với kẻ ngoại tộc hung hãn, dàn xếp giữa các hào trưởng hiếu chiến, ngậm đắng nuốt cay để gom từng mảnh vỡ giang san. Ai ngờ được đêm định mệnh ấy, trên bành voi trận lắc lư giữa rừng già, ba con người chắp tay ăn thề dưới trăng. Tiền Hoằng Thục xé áo bọc nắm đất bờ sông Vị, giọng khàn đặc: "Chẳng thèm vương bá nghiệp, chỉ mong nắm xương này hóa cọc tiêu giữ yên bờ cõi". Triệu Khuông Dận cắn ngón tay viết thư huyết với hai chữ "Thái Bình". Quách Vinh thì lầm lì xếp từng viên đá cuội thành hình non sông, đôi mắt thông thái nhìn xuyên màn đêm. Thái Bình Niên cứ thế lớn dần trong bếp lửa binh lính, trong tiếng học bài của trẻ mồ côi doanh trại, trong những cái bắt tay hận thù hóa giải. Mỗi người hóa thân thành cây cầu – khi là cầu tre yếu ớt cho dân chúng qua sông tránh loạn, khi thành lũy thành kiên cố ngăn giặc. Dọc đường hành quân, họ đội mưa tát lại ruộng dâu, đêm đêm gọi dân làng dựng lại mái đình. Cho tới ngày tiếng loa thành phá tan tang tóc, khi ngọn cờ Thái Bình Niên phấp phới trên nóc chùa cổ, người ta mới hiểu vì sao các bô lão khắp châu quận đều truyền nhau câu ca: "Dẫu đá mòn sông cạn/ Chẳng bằng một buổi thái bình". Từ cánh đồng hoang tới phố thị điêu tàn, người ta gọi tên họ không phải bằng chức tước, mà bằng cái tên mộc mạc: Những người trồng mùa bình yên.