Đời Ha-yeong tựa cánh bèo trôi, chẳng mấy khi dừng chân đủ lâu để kịp nhớ đường về nhà. Mười hai ngôi trường, mười hai tỉnh thành, và hàng trăm gương mặt chỉ kịp ghi tên trong ký ức mờ nhạt. Cô gái nhỏ học cách kéo vali như phần tay thứ ba mọc ra, thuộc lòng nghệ thuật đóng gói nỗi cô đơn vào góc tủ quần áo. "Chỉ thoáng qua thôi" - câu niệm chú ấy giúp cô sống sót qua những buổi chia tay không lời tạm biệt, cho đến ngày gặp Heui-won nơi hành lang trường cấp ba đầy nắng. Kẹp sách vở giữa ngực, Heui-won xuất hiện như mảnh ghép Ha-yeong chẳng biết mình đang thiếu. Cô bạn có mái tóc cắt ngang tai che nụ cười hơi lệch, giải bài toán khó bằng cách vẽ hình trái tim lề vở. Họ ngồi trên cầu trượt sân chơi cũ, Ha-yeong lần đầu dựng lều kể về những thành phố đã đi qua, còn Heui-won thì thủ thỉ chuyện gốc cây đầu ngõ ở quê cô vẫn đợi mình. "Tuổi trẻ đâu chỉ để lớn lên rồi quên đi?" – Câu hỏi vu vơ giữa giờ tan học đã thành Danh sách Vĩnh cửu viết vội trên tờ lịch cũ: Nơi sẽ đến, những điều muốn làm, ký ức họ thề giữ lấy khi trưởng thành. Gọi đó là lời hứa cũng được, nhưng thực ra là túi thần kỳ đựng cả Thanh Xuân Bất Tận của hai cô gái mười bảy. Rồi một buổi sáng, Heui-won biến mất như hơi thở trên gương lạnh. Chẳng lời giải thích, không dòng nhắn gửi, chỉ để lại khoảng trống giữa hai ghế đá quen thuộc. Ha-yeong ôm Danh sách Vĩnh cửu đứng giữa sân trường vắng, nghe tiếng ve kêu rách nát cả mùa hè. Thời gian trong cô từ đó mắc kẹt, bất động như chiếc đồng hồ cát bị đánh rơi. Gác mái quán cà phê "Ngày Xưa" trở thành vỏ ốc Ha-yeong chui vào. Dưới nóc nhà chật hẹp ấy, cô gói mình trong mền cũ, để tấm rèm hoa lặng lẽ hứng bụi năm tháng. Khách hàng ra vào tiệm chỉ thấy bà chủ hiền lành, nào ngờ trên gác kia có nàng công chúa đang tự giam mình trong tháp ngà ký ức. Cơn mưa đầu mùa hay tiếng còi tàu đêm khuya đều vô nghĩa - với cô gái đã khóa trái tim mình, thời gian chỉ là khái niệm mơ hồ. Cho đến cái ngày Do-woon bước vào cửa hàng, trên tay cầm tờ giấy nhàu nát đã ngả màu nâu sậm. Anh chàng delivery với nụ cười rạng rỡ ấy chẳng biết mình đang cầm phải mảnh vỡ từ tim ai. Như thể số phận xui khiến, gói hàng đính kèm tờ Quảng cáo Pizza ngày xưa mà trên đó, mực xanh tím than vẫn còn ghi rõ: "Danh sách 01: Học lái xe đạp hai người cùng một lúc (Heui-won phải giữ thăng bằng cho Ha-yeong)". Khi Ha-yeong lao xuống cầu thang xoắn ốc, đôi mắt cô đỏ hoe gặp lại phiên bản thanh xuân mình từng chôn vùi. Thời gian đóng băng bỗng rung lên những vết nứt đầu tiên. Do-woon không giống những người trước đây. Anh không vội hỏi "vì sao em ở đây", cũng chẳng tò mò về gác mái phủ đầy kỷ vật cũ. Anh chỉ đặt tách trà hoa cúc bên cạnh như lời mời miễn phí, rồi ngồi vẽ nguệch ngoạc bản đồ thành phố trên khăn giấy. "Chỗ chúng mình đang đứng là trung tâm, thấy không?" - ngón tay anh chỉ về đường mòn nơi góc đường - "Cứ để một người lạc bước, sẽ có người lạ khác dẫn lối." Kẻ đưa thư vô tình ấy mang theo hiện thân mới của Danh sách Vĩnh cửu: tìm hết quán ngon trên đường Tự Do, thu thập bình minh trên trăm mái nhà, hay đơn giản là tập nghe tin nhắn đổ chuông mà tim không đập loạn. Ngày Ha-yeong dám bước ra khỏi gác mái, thành phố đã sang thu. Lá vàng rơi giữa những hàng cây quen mà lạ, như bản nhạc cũ được dịch lại. Cô đứng giữa ngã tư đèn đỏ, tay nắm mảnh danh sách thất lạc năm nào. Liệu lời hứa thời áo trắng có đủ sức đưa người ta vượt nỗi đau? Lý trí thì bảo điều đó nghe như cổ tích giữa đời thường, nhưng trái tim cô đã run rẩy khi Do-woon đưa tay ra: "Trễ một chút cũng được, miễn là cùng nhau đi hết hành trình này". Và đâu đó trong tiếng gió mùa thu, Ha-yeong ngỡ như có tiếng cười trong trẻo của hai cô bé mười bét vang lên - khoảnh khắc của một Thanh Xuân Bất Tận, xuyên thủng cả rào chắn thời gian.