Dưới mái nhà lởm chởm của quán trọ "Ngã ba Quạ", bầu không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và bóng tối dày đặc như nhựa đường. Những vị khách qua đêm ở đây không ai bình thường - kẻ thì lẩm bẩm những câu thần chú bằng thứ ngôn ngữ đã chết, người thì ôm khư khư những chiếc vali rỉ máu. Nhưng nguy hiểm nhất lại là một bóng ma áo choàng đen lẫn trong đám đông ấy, tên sát nhân máu lạnh đã biến tầng gác mái thành phòng tra tấn riêng. Giữa lúc mưa như trút nước bên ngoài, "Thám tử Người gỗ" cùng cộng sự Bobo - chú rối gỗ sồi già ánh lên vệt sắc lạnh dưới ngọn đèn dầu - bị mắc kẹt trong căn phòng số 13. Cửa sổ đóng chặt bằng thanh sắt han gỉ, những dây thừng nhuốm máu quấn chặt lấy cổ tay nhà điều tra tài ba. Kẻ thù đằng sau lớp mặt nạ da thỏ thượng hạng cười nhạo khi nhìn họ vật lộn: "Cậu bạn gỗ của ngài nên học cách... yên lặng vĩnh viễn." Trong khi chủ nhân giật đứt hai đoạn dây trói đầu tiên, Bobo nằm ngửa trên sàn gỗ, đôi mắt thủy tinh đen kịt dán chặt vào kẻ sát nhân - như thể chú rối ấy đang đếm ngược từng nhịp thở cuối cùng của hắn. Cơn gió lùa qua khe cửa rít lên thanh âm chói tai, gần giống tiếng cười quái dị vang lên từ cổ họng Bobo. Cánh tay gỗ nhỏ xíu của chú rối khẽ giật giật...