Cuộc sống của anh chàng giao hàng Doug Heffernan trong The King of Queens (Phần 6) tưởng chừng đã đạt đến đỉnh cao sung sướng: công việc ổn định, vợ Carrie xinh đẹp duyên dáng, và lý tưởng lớn nhất là biến tầng hầm sửa sang lại trở thành thiên đường giải trí riêng với chiếc TV màn hình khổng lồ mới mua. Đó là "vương quốc" của Doug sau một ngày dài giao hàng, nơi anh có thể thả lỏng, xem đấu vật hay bóng bầu dục mà không bị ai làm phiền. Nhưng rồi bi kịch thực sự ập đến khi bố vợ góa bụa của anh, Arthur Spooner, đột ngột chuyển đến sống cùng hai vợ chồng. Từ ngay khi Arthur đặt chân lên ngưỡng cửa nhà, Doug đã không còn là "vua" trong chính ngôi nhà của mình nữa. Ông老头 Arthur với tính cách lập dị, khó đoán và vô cùng cáu kỉnh, biến cuộc sống tưởng chừng yên ảo của Doug và Carrie thành một chuỗi những tình huống dở khóc dở cười. Không gian riêng tư của Doug bị xâm chiếm một cách triệt để. Tầng hầm tưởng chừng là "pháo đài" của anh giờ không chỉ có TV màn lớn, mà còn có Arthur lui tới liên tục, ngồi vểnh lên chiếc ghế tốt nhất, chiếm trọn sự chú ý của chiếc tivi đó, thậm chí... mang cả những vật dụng kỳ lạ và mùi đồ ăn cũ kỹ của ông vào. Doug buộc phải tính toán từng khoảnh khắc đi vệ sinh hay xuống tầng hắm chỉ mong có không gian nhỏ để ngụp lặn trong thế giới của mình mà không bị giám sát. Thay vì được ngả lưng trên sofa màn hình lớn với cảm giác mình là "Ông Vua", Doug giờ đây sống chung như một kẻ bị lưu đày trong chính ngôi nhà, với một người cha vợ luôn xuất hiện bất ngờ và có những yêu cầu điên rồ. "Thiên đường" dưới tầng hầm trở thành "chiến trường" ngầm để giành quyền xem TV giữa Doug và Arthur, và Doug thì thường là thua cuộc trắng trợn. Mỗi ngày trôi qua đều là một cuộc chiến giữ vững khoảng không gian và sự tự do cho anh chàng giao hàng này, buộc Doug phải tìm đủ mọi cách để thoát khỏi sự hiện diện quá tải của Arthur – từ trốn trong phòng, lén ăn vặt, đến... giả vờ không nghe thấy tiếng gọi của ông. The King of Queens (Phần 6) là mùa phim đẩy bi kịch "người thừa" này lên cao trào, khiến Doug phải liên tục đánh đổi, nhượng bộ và học cách sống chung hòa bình (hoặc ít nhất là chịu đựng) với một vị khách không mời mà đến vô cùng đặc biệt.