"Đoàn Binh Nội Trợ" không đơn thuần là những mảnh ghép đời thường, mà là bức tranh chân thực về muôn mặt Thử Thách Hôn Nhân trong thời hiện đại. Phía sau cánh cửa mỗi gia đình tưởng chừng yên bình ấy, là những cuộc vật lộn không ngơi nghỉ với định kiến, bệnh tật, và nỗi cô đơn rình rập. Như Gia Gia - người vụn vặt chuyện bếp núc, giữ lửa yêu thương từng bữa ăn, áo quần chồng con. Thế nhưng tâm can chị chẳng lúc nào an yên khi chồng ăn mặc khác người. Mỗi lần chồng khoác lên mình bộ đồ không giống ai là tim chị thắt lại, mắt dán xuống đường sợ hàng xóm dị nghị. Thử Thách Hôn Nhân với chị không phải cơm áo gạo tiền, mà là nỗi lo vô hình từ chính con người mình yêu thương nhất. Rồi Đinh Mai Hương - người phụ nữ tưởng đã tìm được bến đỗ bình yên, nào ngờ căn bệnh xã hội từ chồng truyền sang như nhát dao đâm sau lưng. Lòng tin sụp đổ từng ngày, chị vật vã giữa tổn thương và mặc cảm. Gánh hôn nhân chị gánh giờ đây chẳng khác nào chiếc thùng rỗng, đau đớn xót xa mà chẳng thể nói cùng ai. Còn Nga - quyết định “ly dị giả” tưởng để cứu vãn cuộc tình, nào ngờ chồng mau chóng tay trong tay người khác. Những đoạn hội thoại giả vờ thành thói quen, nụ cười gượng gạo trở thành bức tường ngăn hai người rõ rệt nhất. Ẩn sau mặt nạ “chia tay vui vẻ” ấy là nỗi đau tê tái của kẻ bị thay thế. Bên cạnh những mảnh đời nữ giới xoay vần với Thử Thách Hôn Nhân, câu chuyện của Cam Thành Tuấn và Cao Vĩnh Quyền lại phơi bày góc khuất khác: đàn ông thiếu bóng phụ nữ. Ruộng đồng tay họ vun xới dễ dàng, nhưng nấu nồi cơm một mình mới thấm thía sự trống trải. Những đêm mưa gió, căn nhà đủ đầy vật chất chẳng thể sưởi ấm chiếc giường lạnh, cũng như hạnh phúc đâu chỉ xây bằng tiền bạc. Từng mảnh đời ấy như lời nhắc thấm thía: Thử Thách Hôn Nhân không chỉ đến từ cơ hàn, mà len lỏi ngay trong những điều tưởng chừng vặt vãnh nhất. Đôi khi nó là căn bệnh vô hình từ người bạn đời, là sự lạc lõng khi tình yêu hóa thói quen, hay cô độc trong chính tổ ấm đủ đầy. Điều họ cần không phải lời khuyên sáo rỗng, mà là sự dũng cảm xoay chuyển cục diện - hoặc buông tay để mình được sống.