Đang tải, đợi tí nhé ...
Báo Lỗi
Turn Off Light
- Đổi Nguồn Phát

Tiêu Nhân: Phong Khởi Đại Mạc
Tên khác: Blades of the GuardiansXem phim Tiêu Nhân: Phong Khởi Đại Mạc Tập Full Vietsub #1 tại www.xemphim1.top, cập nhật tập mới nhất, tập cuối hấp dẫn lôi cuốn.
Status: completed Năm phát hành: 2026 Thời lượng: 126 phút Quốc gia: Trung Quốc Định dạng: Phim lẻ Số tập: 1 Đạo diễn: Yuen Woo-Ping Diễn viên: Wu Jing, Nicholas Tse Ting-Fung, Yu Shi Chất lượng: HD VietsubTiêu Nhân: Phong Khởi Đại Mạc
---
Trên hoang mạc Tây Vực, cát bay cuộn trào che khuất bầu trời, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ rực những đụn cồn vô tận. Nơi đây, giữa sa mạc mênh mông, tiêu sư và quan phủ đan xen lợi ích, âm thầm tranh đấu. Năm đại gia tộc Tây Vực – Mạc Thị, Hạng Thị, Dương Thị, Tôn Thị và Tào Thị – ai cũng muốn nắm trọn quyền sinh tử trên con đường thương mại xuyên Đại Mạc. Bề ngoài, họ ký kết hiệp ước, rượu chén giao hảo; nhưng trong bóng tối, mỗi bên đều giấu dao, chờ thời cơ chém đứt cổ đối thủ.
Đó là thời kỳ mà tiêu hàng không chỉ là hàng hóa – nó là máu, là mạng sống, là thứ định đoạt sinh tử của cả một gia tộc.
---
Đao Mã – kẻ bị truy nã hạng hai thiên hạ – đứng trên đỉnh đụn cát, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao phản chiếu ánh chiều tà. Hắn không phải người tốt, cũng chẳng cần ai khen ngợi. Hắn chỉ là một kẻ sống bằng đôi tay và thanh kiếm, và trên thẻ truy nã, tên hắn nằm ngay dưới một cái tên duy nhất – cái tên mà cả giang hồ ai cũng né tránh như né tránh dịch hạch.
Hôm nay, hắn nhận một nhiệm vụ áp tiêu đặc biệt.
Hộ tống một người từ Tây Vực đến Trường An. Đường dài ngàn dặm, xuyên qua hoang mạc, qua những thành trì nơi luật pháp chỉ là trang giấy vô nghĩa, qua những khu vực mà cả quan binh triều đình cũng chùn bước.
Đồng đội của Đao Mã gồm những kẻ cũng chẳng kém phần nguy hiểm: Hắc Phong – gã khổng lồ mặt dữ dằn, tay cầm chiếc búa đinh nặng trịch, mỗi bước đi làm rung đất; Liêu Nhi – nữ đao thủ với đôi mắt lạnh tanh, nụ cười trên môi như lưỡi dao khẽ khều; và Lão Thạt – ông lão gầy gò, râu tóc bạc phơ, trông như một người bán thuốc lang ben bình thường, nhưng ai biết rõ thì sợ hãi hơn cả gặp quỷ dữ, vì trong tay ông là những loại độc dược có thể giết trăm người chỉ trong chớp mắt.
Bốn người, một nhiệm vụ. Đơn giản.
Cho đến khi họ nhìn thấy người cần hộ tống.
---
Người đó ngồi trong xe ngựa, thân ảnh cao lớn uy nghi, khuôn mặt lạnh lùng như băng giá. Hắn không hề hoảng sợ trước những ánh mắt sắc lẹm của Đao Mã và đồng đội. Ngược lại, hắn nhìn bọn họ bằng ánh mắt đánh giá – như thể hắn mới là người quyết định ai đáng được sống, ai đáng phải chết.
Tri Thế Lang.
Kẻ bị truy nã số một thiên hạ.
Cái tên khiến cả giang hồ rùng mình. Kẻ đã chém chết ba mươi sáu cao thủ của Ngũ Nhạc Đường chỉ trong một đêm. Kẻ mà triều đình Trường An treo thưởng ngàn lượng vàng chết sống. Kẻ mà năm đại gia tộc Tây Vực ai cũng muốn đầu – hoặc muốn trở thành đồng minh.
Và giờ đây, Đao Mã – kẻ truy nã hạng hai – lại phải bảo vệ kẻ truy nã số một.
"Đời ta thật trớ trêu," Đao Mã cười nhạt, tay khẽ chạm chuôi đao.
Tri Thế Lang không đáp. Hắn chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nơi hoang mạc trải dài bất tận, và nói một câu:
"Ngươi biết tại sao ta cần đến Trường An không?"
Đao Mã lắc đầu.
"Bởi vì ở đó có thứ ta cần – thứ mà năm đại gia tộc này đều muốn hủy diệt."
Hắn dừng lại, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm.
"Và thứ đó, nếu rơi vào tay sai người, sẽ khiến cả thiên hạ chìm trong máu."
---
Họ xuất phát lúc bình minh. Cát vàng óng ả dưới ánh mặt trời sớm, gió thổi nhè nhẹ nhưng mang theo sự chết chóc. Đao Mã cưỡi ngựa đi đầu, mắt quan sát mọi hướng. Hắc Phong kéo xe ngựa, bước chân nặng nề nhưng vững chãi. Liêu Nhi lặng lẽ bám theo, đôi mắt lướt qua từng bóng cây, từng đụn cồn. Lão Thạt ngồi trong xe, tay không ngừng nghiền nát những nguyên liệu độc dược, chuẩn bị cho mọi tình huống.
Tri Thế Lang ngồi trong xe, không nói thêm nữa.
Nhưng sự yên tĩnh không kéo dài.
Ngày thứ ba, khi họ vượt qua Thạch Hà – con suối khô cằn chỉ còn lại bùn đen – thì kẻ đến đầu tiên xuất hiện.
Mạc Thị.
Đội tiêu sư của Mạc Thị do Mã Trí Khải chỉ huy – gã đàn ông một mắt, sẹo chéo khuôn mặt, tay cầm đôi cung độc. Ba mươi kỵ sĩ áo đen, ngựa bạch, xung kích từ ba phía.
"Tri Thế Lang!" Mã Trí Khải gầm lên, giọng vang vọng giữa hoang mạc. "Gia tộc Mạc Thị không có ý định hại mạng ngươi. Giao ra thứ người giấu, ta cho ngươi đường sống!"
Đao Mã rút đao. Lưỡi dao lóe sáng dưới ánh nắng chói chang.
"Đường sống?" Hắn cười lạnh. "Ngươi nghĩ ta là loại kẻ cần đường sống từ tay ngươi sao?"
Trận chiến nổ ra như lửa cháy rừng khô.
Hắc Phong hét lên, vung búa đinh quét ngang ba kỵ sĩ, ngựa hí vãi ngã. Liêu Nhi như bóng ma lướt qua, đao lướt nhẹ nhưng chính xác, cắt đứt động mạch ba kẻ trong chưa đầy hai hơi thở. Lão Thạt ném ra những viên đan độc, kẻ nào chạm vào liền ho sặc sụa, da cháy nổi mụn nước.
Đao Mã đối đầu Mã Trí Khải. Đôi cung độc bắn ra mươi tên, Đao Mã né tránh như nước chảy, đao chém đứt tên lẻ tẻ. Hai hai chạm giao, vang lên tiếng kim loại chói tai. Một nhát đao của Đao Mã chém đứt cung tay trái Mã Trí Khải, nhát thứ hai cứa sâu vào vai gã.
Gã một mắt gào đau, thu quân bỏ chạy.
Nhưng Đao Mã biết, đây chỉ là bắt đầu.
---
Đêm đến, họ cắm trại giữa hoang mạc. Lửa trại cháy leo lét, ánh sáng hắt lên những khuôn mặt mệt mỏi nhưng cảnh giác.
Tri Thế Lang ngồi xa lửa, nhìn về phía bắc – hướng Trường An.
"Ngươi không hỏi ta thứ ta mang là gì?" Hắn nói, giọng trầm và khô.
Đao Mã nướng miếng thịt trên lửa, không nhìn lên. "Ta không cần biết. Nhiệm vụ của ta là hộ tống ngươi đến nơi."
"Ngươi không tò mò?"
"Tò mò trong giang hồ thì chết trước." Đao Mã cắn miếng thịt, nhai chậm rãi. "Ta chỉ cần biết – ngươi trả tiền đủ chưa."
Tri Thế Lang khẽ cười – nụ cười hiếm hoi, nhưng không chạm tới mắt.
"Ta trả ngươi gấp đôi. Nhưng ta cần ngươi hiểu một điều – những kẻ sẽ đến tiếp theo, không chỉ là tiêu sư hay gia tộc. Có những thế lực mà ngươi không thể tưởng tượng."
Đao Mã dừng nhai. "Triều đình?"
Tri Thế Lang lắc đầu. "Còn nguy hiểm hơn."
---
Ngày thứ năm, Hạng Thị xuất hiện.
Không phải bằng vũ lực – Hạng Thị chơi khác. Hạng Thị Tổng cục Hạng Bá Thiên, một trong những nhân vật lừng lẫy nhất Tây Vực, không mang theo một thanh kiếm. Hắn mang theo năm xe hàng chất đầy lương thực, rượu ngon, và hai mươi mỹ nữ.
"Đao Mã huynh!" Hạng Bá Thiên cười rạng rỡ, bước xuống xe với bộ vest lụa xuyên Đại Mạc. "Lâu rồi không gặp! Ta mang theo lễ vật, muốn mời huynh và vị khách quý cùng dừng chân tại Hạng Thị một đêm."
Đao Mã nhìn đống lễ vật, rồi nhìn Hạng Bá Thiên. "Hạng Thị muốn gì?"
"Chỉ muốn làm bạn thôi." Hạng Bá Thiên nheo mắt. "Nhưng nếu Đao Mã huynh không muốn... thì ta cũng không ép. Chỉ là, đêm nay hoang mạc rất lạnh, và những con sói rất đói."
Lời đe dọa giấu sau nụ cười.
Đao Mã suy nghĩ một lát. "Được. Nhưng chỉ một đêm. Sáng mai ta đi."
Đêm đó, Hạng Thị tổ chức yến tiệc xa hoa. Lương thực, rượu, nhạc nữ múa hát. Nhưng Đao Mã không chạm vào một giọt rượu nào. Hắn ngồi trong lều, đao trong tay, mắt nhắm mở.
Nửa đêm, Liêu Nhi lặng lẽ báo: "Lão Thạt phát hiện ba kẻ đào đường hầm dưới lều của Tri Thế Lang."
Đao Mã đứng dậy. "Chặn lại."
Hắc Phong và Liêu Nhi lẻn đi, ba phút sau, tiếng hét thất thanh vang lên từ dưới đất – rồi tắt ngấm.
Sáng hôm sau, Đao Mã đến chào Hạng Bá Thiên. "Đêm vui vẻ. Nhưng lần sau, nếu Hạng Thị muốn mời khách, đừng đào hầm dưới lều."
Khuôn mặt Hạng Bá Thiên đọng lại. Rồi gã cười, nhưng nụ cười không còn ấm áp.
"Đao Mã huynh thật sắc sảo. Được, ta xin lỗi. Nhưng nhớ nhé – Hạng Thị luôn mở cửa đón huynh."
Họ rời đi. Đao Mã biết, Hạng Thị sẽ không dừng lại. Gã chỉ chờ thời cơ.
---
Ngày thứ bảy, Dương Thị tấn công.
Không phải bằng mưu mô – Dương Thị dùng sức mạnh thuần túy. Năm trăm chiến binh tinh nhuệ nhất Dương Thị, do Dương Mãnh Đức – "Sấm Sét Đỏ" – chỉ huy. Hắn là cao thủ hàng đầu Dương Thị, tay cầm chiếc phủ thương nặng ba mươi cân, mỗi nhát đâm có sức phá núi.
Trận chiến diễn ra tại Cửa Cát – một eo đất hẹp giữa hai vách đá, nơi gió thổi mạnh đến mức đứng cũng khó.
Đao Mã đứng đầu hàng, đối diện Dương Mãnh Đức.
"Ngươi biết ta không phải là kẻ ngươi có thể đánh bại," Đao Mã nói bình thản.
Dương Mãnh Đức cười lớn. "Ta không cần đánh bại ngươi. Ta chỉ cần giữ ngươi lại đủ lâu."
Đao Mã chợt nhận ra – đây không phải là trận chiến chính. Đây là sự phân tâm.
Hắn quay đầu, và thấy – một đội nhỏ hai mươi người đã vòng qua vách đá, đang lao thẳng về phía xe ngựa nơi Tri Thế Lang ngồi.
"Liêu Nhi! Lão Thạt!"
Liêu Nhi đã lao đi trước khi hắn dứt lời. Đao của nàng lướt qua, chém hai kẻ đầu tiên. Lão Thạt ném đan độc, ba kẻ ngã gục ho sặc.
Nhưng hai mươi kẻ còn lại vẫn lao tới.
Tri Thế Lang mở cửa xe.
Hắn bước xuống.
Và rồi – Đao Mã lần đầu tiên nhìn thấy Tri Thế Lang đánh nhau.
Không phải đánh nhau. Là tàn sát.
Tri Thế Lang không có vũ khí. Hắn chỉ có đôi tay. Nhưng mỗi cú đấm, mỗc cú đá, mỗi chuyển động – đều chính xác đến mức kinh hoàng. Hắn gãy cổ kẻ đầu tiên bằng một tay, đâm ngực kẻ thứ hai bằng hai ngón tay, quật ngã kẻ thứ ba bằng một cú xoay chân.
Hai mươi kẻ trong chưa đầy một trăm hơi thở – tất cả nằm trên cát, không ai còn thở.
Dương Mãnh Đức đứng đơ, phủ thương trong tay run rẩy. Gã nhìn Tri Thế Lang, rồi nhìn Đao Mã, rồi quay ngựa bỏ chạy.
Đao Mã nhìn Tri Thế Lang. Lần đầu tiên, hắn thấy một chút gì đó trong mắt hắn – không phải sự ngưỡng mộ, mà là sự cảnh giác.
Kẻ này mạnh hơn ta tưởng.
---
Ngày thứ mười, Tôn Thị và Tào Thị cùng xuất hiện.
Không phải tấn công – họ đến đàm phán.
Tôn Thị Tổng cục Tôn Mộc Thanh – phụ nữ đẹp nhất Tây Vực, cũng là độc thủ lợi nhất. Tào Thị Tổng cục Tào Hắc Bạch – kẻ mưu mô bậc cao, người đã âm thầm thao túng ba gia tộc khác từ nhiều năm nay.
Họ đến cùng nhau, ngồi đối diện Đao Mã và Tri Thế Lang bên bếp lửa.
"Chúng ta không cần phải là kẻ thù," Tôn Mộc Thanh nói, giọng mềm mại như nước suối. "Tri Thế Lang, ngươi mang theo một bản đồ – bản đỏo chỉ đường đến Thánh Địa Cổ Tây Vực. Thứ mà năm đại gia tộc đã tìm kiếm hàng trăm năm. Nếu ngươi giao ra, Tôn Thị sẽ bảo vệ ngươi đến Trường An, và thưởng cho ngươi một lượng vàng đủ sống xa hoa cả đời."
Tào Hắc Bạch gật đầu. "Tào Thị đồng ý. Thậm chí, Tào Thị sẽ thêm một điều kiện – ngươi sẽ được mời làm quân sư cho Tào Thị, với quyền lực ngang với Tổng cục."
Tri Thế Lang nhìn họ, ánh mắt không lay chuyển.
"Nếu ta không giao?"
Tôn Mộc Thanh thở dài. "Thì năm đại gia tộc sẽ hợp lực. Ngươi có thể đánh bại trăm ngươi, ngàn ngươi, nhưng có thể đánh bại vạn ngươi không?"
Đao Mã đặt tay lên chuôi đao. "Cô nghĩ chúng ta sợ?"
Tôn Mộc Thanh nhìn Đao Mã, ánh mắt phức tạp. "Đao Mã, ngươi là kẻ truy nã hạng hai. Ngươi xứng đáng đứng trên đỉnh cao, không phải chìm trong vũng máu này. Hãy suy nghĩ cho tương lai của ngươi."
Đao Mã im lặng một lát. Rồi hắn nói:
"Tương lai của ta không do cô quyết định."
Tôn Mộc Thanh đứng dậi, mặt lạnh lùng. "Vậy thì, chúng ta sẽ gặp lại nhau. Và lần đó, sẽ không còn lời nói."
Họ rời đi. Đêm đó, Đao Mã canh gác, mắt không nhắm.
---
Ngày thứ mười bảy, họ đến biên giới phía đông hoang mạc. Chỉ còn ba ngày nữa là tới Trường An.
Nhưng ngày thứ mười bảy cũng là ngày mà mọi thứ vỡ lở.
Năm đại gia tộc – lần đầu tiên trong lịch sử – hợp lực.
Mạc Thị, Hạng Thị, Dương Thị, Tôn Thị, Tào Thị. Hơn vạn chiến binh, ba mươi cao thủ hạng nhất, và một thế lực mà Đao Mã không ngờ tới – lính triều đình, trong trang phục tiêu sư, do một vị đại thần triều đình chỉ huy.
Họ bị vây ở Thung Lũng Sói Xám – một thung lũng hẹp, hai bên vách đá đứng, chỉ có một lối ra duy nhất.
Đao Mã nhìn quanh. Hắc Phong nghiến răng. Liêu Nhi rút đao. Lão Thạt lặng lẽ chuẩn bị độc dược.
Tri Thế Lang đứng giữa, nhìn đám đông vây quanh, và lần đầu tiên, hắn mở lời với Đao Mã:
"Ngươi có thể bỏ ta lại. Nhiệm vụ của ngươi đã hoàn thành – ngươi đã đưa ta đến đây."
Đao Mã nhìn hắn. "Ta là kẻ hộ tống. Ta không bỏ lại khách hàng."
"Ngươi sẽ chết."
"Thì cũng phải chết trước khi khách hàng chết." Đao Mã cười, nụ cười lạnh nhưng chân thành. "Đó là luật của ta."
Tri Thế Lang nhìn hắn một lát. Rồi gật đầu.
"Vậy thì, hãy chiến."
---
Trận chiến tại Thung Lũng Sói Xám trở thành một trong những trận đánh đẫm máu nhất trong lịch sử giang hồ Tây Vực.
Đao Mã một mình chặn lối vào thung lũng, đao trong tay, chém ngang quét dọc, tạo thành một vòng cấm không ai vượt qua. Hắc Phong và Liêu Nhi bảo vệ hai bên sườn, đao và búa tạo thành bức tường thịt và máu. Lão Thạt đứng trên vách đá, ném độc dược xuống đám đông, kẻ nào chạm vào liền co giật ngã gục.
Tri Thế Lang – hắn chiến như một con thú hoang. Không vũ khí, không võ công đặc biệt, chỉ có sức mạnh thuần túy và ý chí sắt đá. Hắn đấm vỡ đầu kẻ nào lại gần, gãy tay kẻ nào chạm vào người hắn.
Nhưng vạn người là vạn người. Họ không thể chặn mãi.
Đao Mã chảy máu từ vết cắt trên trán, vai, cánh tay. Hắc Phong gục xuống, bị mũi thương xuyên qua đùi. Liêu Nhi vẫn đứng, nhưng tay phải đã gãy, nàng đánh bằng tay trái. Lão Thạt hết độc dược, ông lão rút con dao găm nhỏ trong ống tay, sẵn sàng chiến đến cùng.
Tri Thế Lang cũng đã chảy máu. Vết cắt sâu trên lưng, vết đâm ở bên sườn. Nhưng hắn vẫn đứng.
Đúng lúc đó – tiếng trống vang lên từ phía đông.
Một đoàn quân mặc giáp đen, cờ hiệu "Trường An" – quân đội triều đình, do một vị tướng trẻ chỉ huy, lao thẳng vào thung lũng.
Vị tướng trẻ ấy – ai cũng biết – là người của Tri Thế Lang.
Trận chiến kết thúc trong hai canh giờ. Năm đại gia tộc tan tác, thương vong hàng ngàn. Mã Trí Khải chết dưới tay Đao Mã. Dương Mãnh Đức bị Tri Thế Lang đấm vỡ lồng ngực. Hạng Bá Thiên bỏ chạy cùng mười kỵ sĩ. Tôn Mộc Thanh và Tào Hắc Bạch bị bắt sống.
---
Đêm đó, bên bếp lửa trong thung lũng, Đao Mã ngồi băng vết thương, nhìn Tri Thế Lang.
"Bản đồ Thánh Địa Cổ Tây Vực – nó thật sự tồn tại?"
Tri Thế Lang gật đầu. "Nó là thứ mà năm đại gia tộc muốn chiếm đoạt, và triều đình muốn hủy diệt. Nếu rơi vào tay sai người, nó sẽ mở ra một cánh cửa – và thứ bên trong cánh cửa đó, có thể hủy diệt cả thiên hạ."
Đao Mã im lặng một lát. Rồi hắn nói:
"Ta không cần biết thêm. Chỉ cần biết – ngươi đến Trường An, và mọi chuyện kết thúc."
Tri Thế Lang nhìn hắn. "Ngươi không hỏi thưởng?"
Đao Mã đứng dậy, phủi cát trên quần áo. "Thưởng của ta là – ngươi sống sót đến Trường An. Đó là đủ rồi."
Tri Thế Lang khẽ cười. Lần này, nụ cười chạm tới mắt.
"Đao Mã – ngươi không phải kẻ truy nã hạng hai. Ngươi xứng đáng đứng trên tất cả."
Đao Mã không đáp. Hắn quay lưng, bước về phía đồng đội – Hắc Phong đang băng vết thương, Liêu Nhi đang khoác tay, Lão Thạt đang nhai thuốc.
Bốn người, một nhiệm vụ. Chưa kết thúc.
Ba ngày nữa đến Trường An. Và Đao Mã biết – đằng sau họ, năm đại gia tộc đã tan tác nhưng chưa diệt vong. Phía trước, triều đình Trường An cũng không phải là bến bờ bình yên.
Nhưng họ sẽ đi. Bằng máu, bằng đao, bằng ý chí.
Bởi vì đó là Tiêu Nhân – và trên con đường của họ, không có lùi bước.
---
Phong Khởi Đại Mạc – chỉ là khởi đầu.